You know my love goes with you
as your love stays with me
It's just the way it changes,
like the shoreline and the sea...


- Leonard Cohen -

Friday, July 2, 2010

Tử Mệ chính văn Đệ nhất chương - Nhập cung (3)




Đông Cung quả thật rất thanh tịnh, dạo quanh khá lâu cũng không thấy một bóng người, hồ nước trong vắt chiếu bóng tùng trúc xanh ngắt, đình ngắm cảnh trên hồ sương khói cuộn quanh, hệt như tiên cảnh. Ta nhìn quanh, có chút say mê, vô thức bước chân lên bậc thềm dẫn vào đình, lúc này mới thấy một đôi tay áo trắng dài đang tựa vào lan can.

"Ai đó?" Người trong đình từ tốn hỏi, thanh âm trầm ấm.

Ta đi vào trong đình, ánh mắt bắt gặp một chiếc xe lăn cạnh lan can. Nam tử trên xe y phục trắng thuần, áo điểm vài cành trúc đơn sơ, càng tôn thêm vẻ thuần khiết trên khuôn mặt như ngọc.

"Thanh dương tuấn phát, hoảng nhược trích tiên" [1], trong đầu bỗng nhớ đến tám chữ này. Mà phong thái an nhiên kia, so với Hoàng thượng rõ ràng có vài phần giống, nhưng lại càng thanh nhã điềm đạm hơn.

Phỏng chừng người này chính là vị Thái tử nọ, nói vậy thân thể không toàn vẹn kia hẳn là do ngày đó bị thương trong cuộc phản loạn.

"Ngươi là Yến Thái tử phải không?" Thấy ta ngẩn người ra, hắn liền hỏi.

Ta lập tức phục hồi tinh thần, chắp tay hành lễ nói: "Tử Phượng tự tiện xông vào Đông Cung, thật là mạo phạm..."

Đối phương khẽ giơ tay ngắt lời ta, nói: "Thái tử là khách quý, không cần giữ lễ tiết như vậy."

"Điện hạ quá lời rồi," ta trả lời, "Nước mất, ta cũng không còn là Thái tử nữa."

"A?" Giọng nói có chút châm biếm, "Nếu ngươi nói vậy, ta đây lại càng không là Thái tử."

Ta hẳn là bị khói sương lãng đãng làm mụ mẫm đầu óc, mới thất ngôn như vậy, liền cuống quýt trả lời: "Tử Phượng thất lễ rồi!"

Thái tử chỉ đạm nhiên cười, nói tiếp: "Nước mất? Không hẳn đâu. Thái tử ngươi vì cầu hòa mà đến, dù chỉ là nhìn mặt ngươi thôi, Hoàng thượng cũng nhất định không để Bắc Nhạn quốc bị tiêu diệt."

"Điện hạ nói quá rồi," ta tự cười, nói, "Tử Phượng nào có bản lĩnh đó."

"Thái tử khiêm nhượng quá, Bắc Nhạn quốc không hề mất đi, cũng không phụ thuộc Tử Viên quốc; không chỉ vậy, hai nước còn cùng kí hòa ước, trở thành liên mình, tuyên thệ cùng chung hưởng thái bình."

Ta cúi đầu, hạ mắt, cố giấu kinh ngạc trong lòng. Nếu bảo Tử Viên quốc không muốn thôn tính Bắc Nhạn đã là vô cùng may mắn, nay lại còn không bị liệt vào hàng nước phụ thuộc, trở thành liên minh, thật sự là khiến người ta không thể tin nổi.

"Ngươi không tin sao?" Thái tử hỏi, trầm ngâm nhìn ta, "Ban nãy, Bắc Nhạn quốc vừa phái sứ thần đến kí hiệp ước đồng minh."

Ta giấu ngờ vực, ngẩng đầu đáp, "Nếu thật như vậy, đó quả là phúc của Bắc Nhạn quốc."

"Ngươi nhất định thấy rất lạ, tại sao ta lại nắm rõ triều sự như thế?" Thái tử vừa nói, vừa ngắm lồng chim, "Như ngươi thấy đấy, Thái tử điện này từ lâu vắng vẻ, không người viếng thăm, ta lại không tiện đi lại, giống như chú chim trong này, cô độc trong lồng."

"Đã vậy," ta nhìn chú chim trong lồng nói, "Sao không để nó tự do?"

Thái tử lắc đầu, hỏi lại: "Ngươi biết đây là chim gì không?"

"Họa mi."

"Đúng, là họa mi." Hắn buồn bã nhắc lại, có chút xuất thần. "Họa mi không phải là chim di trú, không thể bay xa, cho dù thả nó khỏi lồng, nó cũng không bay cao bay xa được, cùng lắm cũng chỉ là đổi sang một chiếc lồng lớn hơn mà thôi."

"Trầm bổng xuống lên tuỳ ý đổi; Muôn màu, bay thấp lại bay cao. Giọng từ khi biết giam lồng kín; Đâu được tự do giống thuở nào." [2] ta tùy hứng khẽ ngâm. "Như điện hạ nói, thiên hạ lớn như vậy chẳng qua chỉ là một cái lồng to, chúng sinh đều bị giam ở trong; nếu trong lòng cảm thấy bị ràng buộc, thì bất luận ở nơi nào cũng không thể tự do. Thi nhân nghe được tiếng chim trong lồng kém xa tiếng chim tự tại trong rừng, không khỏi than thở, chim chóc còn vậy, huống chi là người. Bất luận là ở trong lồng hay không, dù cho chỉ là vì một tiếng hót trầm bổng, cũng nên tự tìm lấy chút tự do."

Người nghe cười khoáng đạt, đáp: "Ngươi nói đúng, tự do, đúng là nên tự mình tìm lấy. Nếu như có thể tìm được một nơi có thể rũ bỏ hết thế tục, không còn ràng buộc gì, thì đó chính là tự do tuyệt đối." Dứt lời, nhẹ tay mở cửa lồng, hướng ra ngoài đình, đem chim trong lồng thả ra.

Nhìn chim họa mi giương cánh bay đi, ta không khỏi lo lắng: "Chim đã quen được người chiều chuộng, chẳng biết sau khi ra khỏi lồng có thể sống nổi không?"

Thái tử quay về phía chim bay đi, lạnh lùng đáp: "Chuyện mình phải tự lo lấy thôi."

Ta đứng yên, thu tầm mắt lại, nhìn người bên cạnh mà nói: "Kỳ thực, điện hạ cũng không phải một mình cô độc trong lồng. Thừa tướng đại nhân nhất định thường đến bầu bạn phải không?"

Đối phương không trả lời, chỉ đưa mắt nhìn ta, ánh mắt nhu hòa có chút hiếu kỳ.

"Cũng chính vì thế mà điện hạ mới nắm rõ việc triều chính, đúng không?" Ta hỏi tiếp.

Thái tử ôn nhu cười, trả lời: "Ngươi mới đến có một ngày, sao lại biết những chuyện này?"

Ta quay về phía hắn, cười đáp: "Lúc nãy ở Tử Mệ Trai gặp Thừa tướng đại nhân vừa từ Đông Cung quay về, liền tự ý suy đoán vậy thôi."

"Đúng," hắn quay đi, nhìn hồ nước xanh biếc, dường như có chút ưu tư, "Đúng là vậy."

"Điện hạ có được một người bạn thân thiết trung thành như vậy, thật sự khiến người khác phải hâm mộ."

"Đúng." Lãnh đạm đáp, hình như có chút lơ đãng.

"Chẳng biết Tử Phượng có thể có được may mắn trở thành một người bạn như thế không?" Ta dò hỏi, hết sức thành khẩn.

Thái tử lúc này mới giật mình quay đầu lại, khuôn mặt thanh khiết nở nụ cười: "Đây là vinh hạnh của ta mới phải."

Quá ngọ. Nơi đây ở cạnh hồ nước, cây cối rậm rạp, bỗng trở nên thiếu ấm áp; ánh nắng cũng bị tàn cây che mất. Chuyện phiếm một lúc, ta từ biệt Thái tử, bước trên bóng cây lay động mà trở về.

Phụ hoàng, cuối cùng thì cái 'may mắn' của Bắc Nhạn, người đã sớm có sở liệu phải không? Tử Viên dễ dàng buông tha chúng ta như vậy, bất chấp có kỳ lạ hay không, cũng đúng là cơ hội hiếm có. Chỉ là thật không ngờ, tất cả, lại bắt đầu nhanh như vậy.

Chim trong lồng, bị giam lâu như vậy, còn có thể tự do sao? Mà dù có được tự do đi nữa, vẫn còn có thể như trong rừng tự tại mà hót sao? Nhi thần thật sự không biết, liệu có ngày nào đó có thể thoát khỏi thâm cung ngục tù này không; mà cho dù có thoát khỏi đi nữa, có thể đúng như Thái tử nói, cũng chỉ là thay lồng mà thôi.




…………………

Chú thích:

[1] Đẹp đẽ thanh cao, phảng phất như tiên giáng trần.

[2] Bài thơ "Họa mi điểu" của Âu Dương Tu đời Bắc Tống, bản dịch của Điệp Luyến Hoa.

Phiên âm Hán Việt:

Bách chuyển thiên thanh tuỳ ý di,
Sơn hoa hồng tử, thụ cao đê.
Thuỷ tri toả hướng kim lung thính,
Bất cập lâm gian tự tại đề.

Dịch nghĩa:

Trăm ngàn tiếng cao thấp, tuỳ ý lên xuống trầm bổng,
(Lông) màu hồng tía của hoa núi, lúc lên cây cao lúc sà xuống thấp.
Từ khi biết bị nhốt trong lồng vàng thì nghe,
Không giống như giọng hót khi còn tự do ở trong rừng nữa.
……………………………………………………………………………………………………..

0 comments:

Post a Comment