Một lần nữa trở lại dinh thự mênh mông mà tĩnh mịch này, chỉ cảm thấy mọi thứ vẫn không hề thay đổi. Lúc yên thì tĩnh lặng đến đáng sợ, lúc ồn thì ầm ĩ đến phát bực, bất luận là mặt sầu hay miệng cười, tất cả đều chỉ làm hắn thấy giả tạo.
Tại Việt tộc, người ta lấy màu sắc mà chia thành bốn đẳng cấp. Cấp cao nhất, cũng chính là bản tộc trực hệ, địa vị ngang với hoàng tộc, dùng chữ "Tử" mà đặt tên; tiếp theo là chi tộc cùng với những gia thần lâu đời, dùng chữ "Thanh" đặt tên; sau nữa là đích tôn nha hoàn cùng những người hầu thân cận, trong tên dùng chữ "Lan"; còn lại là bọn gia nô tạp dịch, những kẻ tối hạ đẳng mà ngay cả chái nhà chính cũng không được bước chân vào, trong tên dùng chữ "Hồng".
Tử Thiên, tên mang chữ "Tử", toàn thân tử đoạn [1], nhưng lại khăng khăng ghét màu tím, có thể nguyên nhân chính là vì thế.
"Ngươi đã đến rồi, Tử Thiên." Vừa vào chính sảnh đã nghe trưởng lão một câu thờ ơ chào hỏi, ít nhiều làm hắn mất hứng.
"Thúc phụ." Hắn hành lễ, cung kính đáp.
"Tử Mạch đang chờ ngươi tại thư phòng," thúc phụ đại nhân bình tĩnh nói, "Đi đi."
"Vâng." Lại hành lễ lần nữa, rồi mới xin cáo lui đi ra.
Phải thừa nhận rằng, những lễ tiết cổ xưa phiền phức ở nhà này cũng là một trong những nguyên nhân khiến Tử Thiên không muốn trở về; còn cái nguyên nhân trực tiếp kia, lúc này ngay cả nghĩ đến thôi hắn cũng không muốn.
Khoảnh khắc bước ra khỏi cánh cửa kia, hắn mới giật mình nhận ra, phía sau chính là điện đường, một cỗ quan tài thâm sâu khôn lường, cao không thấy ngọn; chính ở chỗ này, hắn gặp Tử Mạch lần đầu tiên.
Tảng sáng sinh nhật năm mười hai tuổi. Tử Thiên vẫn không rõ, tại sao mẫu thân trước đây lại phải bỏ lại mình năm đó mới bảy tuổi, mang theo đệ đệ chưa đầy bốn tuổi ly khai Việt tộc; thế nhưng tất cả sẽ được bỏ qua hết, bởi vì Lan Nhược nói cho hắn, Vân nhi, đệ đệ của hắn, đã trở về.
Khi đó, Lan Nhược hơn mười bốn tuổi, đã lớn vụt thành một thiếu nữ tú lệ; nàng là một nha hoàn rất được yêu thích, cũng là tri kỷ mà Tử Thiên có thể tin tưởng nhất; nếu là nàng nói, nhất định là sự thật.
"Vân nhi đến đây?" Nhớ lại đứa trẻ kia thì bỗng hăng hái nổi lên, Tử Thiên liền bỏ lại đám tùy tùng thị giả, bước nhanh vào hành lang sâu hun hút, đi qua đình viện, tiến thẳng vào chính sảnh.
"Thiên nhi, ngươi đến thật đúng lúc," người nói chính là thúc phụ trên cao đường, "Đây là Vân nhi."
Tử Thiên đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt trong suốt rơi xuống người đứa bé nhỏ gầy trước mặt. Hắn trông thật nhỏ nhoi, yếu đuối, khuôn mặt đẹp đẽ tinh xảo khiến người ta không dám chạm vào, cặp mắt hắn trong vắt nhưng lại mang vẻ quật cường. Thế nhưng, hắn không phải là Vân nhi; người này, không phải là đệ đệ của hắn.
"Mẫu thân đâu?" Tử Thiên hỏi, vẫn không dời mắt.
"Thiếu gia," người đàn bà đứng cạnh đứa bé, thoạt nhìn giống như một nữ nô, mang vẻ mặt đau thương mà trả lời, "Phu nhân đã mất trong trận hỏa hoạn tại ngôi nhà bên ngoài; cả nhà trên dưới, ngoại trừ tiểu thiếu gia đều..."
Không sai, Tử Thiên liền hiểu rõ, từ khi Tử Thiên vừa nhìn thấy đứa bé này, hắn đã rõ, Vân nhi đã không thể trở về nữa rồi, Vân nhi của hắn đã từ lâu hóa thành tro bụi trong trận đại hỏa kia, vĩnh viễn không thể trở về nữa.
Hắn không hiểu, đứa bé trước mắt sao lại phải giả làm thân nhân của mình, nhưng hắn lại vô pháp chống lại ánh mắt kia. Hắn là ai? Vì sao lại đến đây? Vì danh, vì lợi? Vì sao lại phải xuất hiện đúng lúc này? Vì sao lại phải là khi Vân nhi mất đi? Nhưng mà, hắn làm sao mà biết được chứ? Hắn chỉ là một đứa bé hơn chín tuổi, trong mắt hắn không hề có tà mị, trong lòng hắn cũng không hề có tham niệm; có thể hắn vì làm vật thay thế mà đến, vừa vặn bổ sung vào chỗ trống của Vân nhi.
Nhưng mà sao lại không công bằng dường này? Ngươi vẫn đang là ngươi, sao lại phải làm thế thân cho người khác? Đây là sai rồi, ngươi không nên làm thế thân cho bất cứ kẻ nào, ngươi phải là chính mình.
Tử Thiên lẳng lặng nhìn người trước mắt, trên mặt không chút gợn sóng, không thể nhìn ra tâm tình, hắn chỉ cực kỳ bình tĩnh nói: "Hắn không phải Vân nhi."
Trong mắt đứa bé lóe lên vết tích một tia lo sợ.
"Ngươi nói hắn không phải..." Mặt thúc phụ đầy vẻ khó hiểu.
Lúc mọi người đưa mắt nhìn nhau, lòng đầy hồ nghi, Tử Thiên bỗng nói tiếp: "Vân nhi là tên mẫu thân dùng khi ở bên ngoài, hiện tại đã trở về, không thể là phù vân du tử [2] nữa, nên đổi tên khác mới đúng."
Mọi người lúc này mới bừng hiểu, thở phào một cái.
"Theo ý thiếu gia, nên gọi là gì đây?" Lan Nhược lập tức hỏi.
Tử Thiên thần tình bất biến, thản nhiên trả lời: "Gọi Tử Mạch."
Tử Mạch, từ khi đó hắn liền có tên này; Tử Mạch, đối với hắn mà nói đây là ân huệ quý giá nhất, bởi vì đó là mối ràng buộc sâu sắc nhất trong đời hắn, là số phận đã định trước mà chỉ hắn có thể thụ hưởng.
"Một bên là Thiên, một bên là Mạch, quả thật rất thích hợp với huynh đệ," thúc phụ gật gật đầu, "Vậy cứ gọi là Tử Mạch đi."
Cứ như vậy, đứa bé nọ trở thành huynh đệ của hắn, cả ngày như hình với bóng, làm bạn thân thiết. Tử Thiên cưng hắn, chiều hắn, dung túng hắn, có thể bắt đầu từ ngày đó, Tử Thiên liền đem hắn làm người thân nhất trong lòng mình, muốn bù đắp cho đệ đệ những sủng ái nhiều năm chưa hưởng.
Thế nhưng một ngày nọ, Tử Thiên chợt nhận ra, có lẽ lựa chọn của mẫu thân ngày trước là rất đúng, rời khỏi cái gia tộc này, rời khỏi cái gia tộc Thần quan dường như đã bị nguyền rủa này, Vân nhi mới có thể thoát khỏi ràng buộc của danh lợi cùng dục vọng, có thể bay thật cao, thật xa, thật tự do.
Ai cũng không ngờ, thứ tử đã từng trốn đi nọ cuối cùng lại trở thành Thần quan của quốc gia; đối với gia tộc, đó là vinh quang, nhưng với Tử Thiên, đó là sự phản bội không lời.
"Tử Thiên, chúng ta vĩnh viễn ở cùng với nhau." Ngươi nói với ta như vậy, thế nhưng một ngày, ngươi nhậm chức, một thân quan bào, lại liền phản lại lời thề kia.
Tử Mạch, ngươi thông minh, tinh thông chiêm thuật, lại biết dùng lời nói mà điều khiển người khác, suy diễn vận thế đối với ngươi mà nói thật ra là quá dễ dàng. Ngươi nói, trên đời này vận mệnh là không thể đoán trước, chuyện quỷ thần, bói toán suy đoán, tất cả đều là nói dối, mánh khóe bịp người, nhưng nay ngươi lại dùng chính lời nói dối đó, chính mánh khoé bịp người đó mà trèo lên ngôi cao, nắm giữ quyền lực. Được thôi, đó là lựa chọn của ngươi, không sao cả, chỉ cần đó là khát vọng thật sự của ngươi.
Nhưng mà, cuối cùng ngươi lại thành nô lệ cho quyền lực. Trước đây, ngươi nịnh hót Thái tử, cố hết sức uốn lưỡi đóng kịch [3]; nhưng đợi hắn lâm nạn thất thế, ngươi liền không chút do dự mà vứt bỏ hắn, chỉ sợ tránh không kịp.
Ngươi đã không còn là Tử Mạch ngày xưa nữa, hay có lẽ ngươi vốn là thế, chỉ là ta vẫn không muốn thừa nhận. Ngươi hiện tại, không hề ấm áp, cũng không thể tin tưởng được; ngươi đã rũ bỏ giao ước ngày trước, ta còn khăng khăng giữ lấy mà làm gì?
"Lan Nhược, chúng ta cùng nhau đi đi, rời khỏi cái nhà này." Tử Thiên lơ đãng nói, ánh mắt đầy ôn tồn.
Nhưng trên mặt nữ phó [4] kia lại đầy lo lắng, bởi vì nàng biết rõ, trưởng nam không thể nào ly khai gia tộc: "Thiếu gia, người thật có thể dẫn ta đi sao?"
"Đương nhiên." Hắn gật đầu.
Nàng tin.
Đêm đó, tại khuê trung [5], hai người lần đầu nếm thử trái cấm, say rượu thâu hoan. Tất cả như hắn đã định trước, Tử Mạch nghe nói quả nhiên nổi cơn cuồng nộ. Nhưng hắn không ngờ là, Tử Mạch vẫn không đuổi hắn khỏi gia môn, lại coi tất cả là do chủ ý của Lan Nhược.
"Ta vẫn cho rằng ngươi là một người thông minh, nghĩ không ra ngươi lại ngu xuẩn thế này," thanh âm của Tử Mạch đầy phê phán cùng uy nghiêm, "Lan Nhược, ngươi cho rằng hắn thật sự sẽ mang ngươi đi sao? Cho dù hắn thật sự mang ngươi rời khỏi nơi này, cũng không phải vì hắn yêu ngươi. Hắn là muốn chọc giận ta, buộc ta phải đuổi hắn ra ngoài; thế nhưng ta làm sao mà đuổi hắn đi được?"
Lan Nhược cúi đầu quỳ trên đất, không nói một lời.
"Hơn nữa," Tử Mạch nói tiếp, "Ra ngoài rồi, các ngươi chịu được lâu sao? Ngươi đi theo Tử Thiên còn lâu hơn ta, hẳn là rõ tính hắn hơn ta, hắn đã quá quen kiểu sinh hoạt phú quý của một đại thiếu gia rồi, bình thường lại còn có bản tính phong lưu, làm sao có thể toàn tâm toàn ý cùng với ngươi sống những ngày thanh tịnh? Tử Thiên rất thông minh, chỉ là quá mức buông thả không kềm chế được; nếu ta nói vài câu, tìm cho hắn một chức quan trong triều tất nhiên không thành vấn đề. Các ngươi bỏ đi như vậy, chẳng phải là đem tiền đồ của hắn hủy đi hay sao? Ngươi nếu thực sự thương hắn, sẽ không làm liên lụy tới hắn!"
"Lan Nhược thế nào lại có thể liên lụy hắn?" Nàng buồn bã đáp, "Lan Nhược biết rõ thân phận mình, nào dám trèo cao? Không sai, người thiếu gia yêu không phải ta, nhưng người hắn yêu lại tùy tiện chà đạp tấm lòng của hắn, này có thể trách ai đây? Đúng thế, thân là thấp hèn, không xứng với hắn, ta chấp nhận, chỉ là xin đại nhân cũng đừng đem tâm ý của nô tỳ ra mà chà đạp, nô tỳ yêu thiếu gia không kém ai kia, nhưng mà ta sẽ không ích kỷ như đại nhân, cương quyết giữ hắn lại bên người, lại càng không xin hắn bố thí. Nô tỳ yêu hắn, mới muốn hắn được tự do, nhưng nô tỳ lại không thể đi cùng hắn, bởi vì người hắn muốn dẫn đi không phải ta. Đại nhân, người cũng biết, người thiếu gia rất muốn dẫn đi là ai phải không?"
Tử Mạch không nói gì, sững sờ đứng yên, lặng lẽ thất thần. Hắn thế nào lại không biết, người Tử Thiên muốn dẫn đi chính là mình. Không sai, ngươi và ta đã từng ước hẹn như vậy, nhưng tại sao ta lại phải theo ngươi rời đi? Tại sao không phải là ngươi cùng ở lại với ta? Ngươi cũng biết quyền vị một khi đã đến là bất dịch; ngày đó người mang ta vào nơi quyền quý này là ngươi, mà nay ngươi lại muốn ta rời bỏ sao? Không được, đã trễ quá rồi, chúng ta đều đã không thể quay đầu lại nữa.
Hôm đó, Lan Nhược treo cổ tự vẫn trong phòng.
Hôm sau, Tử Thiên liền ly khai dinh thự của Việt tộc.
"Không được đi, Tử Thiên!" Hắn nghe Tử Mạch hét lên sau lưng, "Hôm nay ngươi mà đi, thì vĩnh viễn đừng trở về nữa!"
Tử Thiên không hề quay đầu lại, trong lòng hắn chỉ có thi thể lạnh lẽo của người thiếu nữ vừa qua đời kia, chỉ còn nỗi hối hận và áy náy vô tận. Hắn sai rồi, hắn không nên lừa dối một người yêu mình thâm sâu như vậy; hắn sai rồi, hắn tuyệt không nên lợi dụng nàng; hắn sai rồi, thực sự sai rồi.
…………………
Chú thích:
[1] đoạn: gấm vóc.
[2] phù vân: mây trôi; du tử: lãng tử.
[3] nguyên văn Hán Việt: xảo ngôn lệnh sắc.
[4] nữ phó: nữ nô tỳ.
[5] khuê trung: trong khuê phòng.
……………………………………………………………………………………………………..
0 comments:
Post a Comment