You know my love goes with you
as your love stays with me
It's just the way it changes,
like the shoreline and the sea...


- Leonard Cohen -

Sunday, July 4, 2010

Tử Mệ chính văn Đệ nhất chương - Nhập cung (4)


Vừa vào đến trước điện, đã thấy tên nội thị hoảng hoảng hốt hốt, không khỏi cảm thấy buồn cười.

"Không phải ta đã nói là trong vòng một nén nhang sẽ trở về sao?" Ta thẳng tiến về phía hắn, cười nhạo nói, "Việc gì phải gấp gáp như vậy?"

"Điện hạ, người đã trở về!" Thằng nhãi này hoảng đến mức mờ cả mắt, đợi ta đi đến trước mặt mới nhìn thấy, "Hoàng thượng chờ đã lâu!"

Không hiểu ai lại điều một tên nô tài nhát gan như vậy đến cho ta, khiến ta cũng không đành lòng nhìn hắn hoảng sợ: "Ta đến đây, đến đây, xem ngươi hoảng sợ kìa! Hoàng thượng đáng sợ như vậy sao?"

Để mặc hắn ở đấy, ta đẩy cửa ra, đi thẳng vào phòng trong.

"Hoàng thượng, người nói xem, chim này có thể sống được không?" Một cô bé thanh tú hoạt bát nói, khoảng chừng tám chín tuổi, nhìn chằm chằm chiếc lồng sắt đến xuất thần.

Nam tử bên cạnh quét mắt nhìn qua cái bàn nhỏ, trên mặt ẩn hiện chút tiếu ý, ôn nhu đáp: "Có thể, tất nhiên là có thể."

Ta đứng xa xa, cũng không biết có nên xen vào câu chuyện của hai người không.

"Đây là họa mi," cô bé nói tiếp, "Thần biết mà."

Nam tử cười nhẹ, trả lời: "Đúng rồi. Cho ngươi đem theo nó đấy. Nếu còn chưa quay về, Thần quan đại nhân sẽ tức giận."

Cô bé lanh lợi nhận lấy lồng chim, thanh âm trong veo: "Tạ ơn Hoàng thượng!" Liền nhanh nhẹn nhảy đến trước mặt ta thi lễ, hé miệng cười trộm một cái, rồi chạy như bay ra cửa điện.

"Trong cung có thú vị không?" Hoàng thượng như trước đứng bên cửa sổ, thần sắc hòa nhã, nhưng vẫn không giấu nổi ngạo khí uy nghiêm của bậc đế vương.

Ta quay sang, thong thả bước đến cạnh bàn, vẻ mặt không vui, đáp: "Thật là không thú vị."

Hắn cười, không nói gì, đợi ta nói hết.

"Cảnh trí nhàm chán, người cũng không thú vị," ta nói tiếp, "Thật sự là rất chán nản."

Hắn tiến đến một bước, nhìn ta cười: "Quả là khiến ngươi phải uất ức rồi. Có điều, trẫm thật ra biết một người, nhất định có thể làm cho ngươi hài lòng."

"Sao?" Ta hiếu kỳ ngẩng mặt lên, ôn nhu quyến rũ cười, "Muốn làm cho Tử Phượng hài lòng cũng không dễ đâu."

Hoàng thượng cười nhẹ một tiếng, trả lời: "Ngày mai trẫm gọi hắn vào cung, đến lúc đó sẽ biết."

Ta đưa mắt nhìn quanh, cười đáp: "Tử Phượng sẽ chờ." Thấy trên bàn còn lưu lại một chiếc lông vũ, không tránh được, liền hỏi: "Cô bé lúc nãy là người ở đâu?"

Thuận tay nhặt chiếc lông vũ lên, hắn đáp: "Là đồng nữ trông giữ Thần khí, dọc đường nhặt được một chú họa mi bị rơi xuống đất, liền chạy tới tẩm điện gần bên, muốn chăm sóc cho nó hồi phục lại."

"Họa mi..." Ta lẩm bẩm, bỗng nhiên lại nhớ đến chuyện gặp gỡ Thái tử chiều nay.

"Vô thương vô bệnh," Hoàng thượng nói tiếp, "Chỉ là bay mệt mỏi nên mới rơi xuống, hẳn là từ tẩm cung nào đó trốn ra. Chỉ là, chim đã quen ở trong lồng, đâu còn khả năng bay cao bay xa?"

Ta không khỏi cảm thấy một trận ớn lạnh, chỉ sợ lời này là cố ý nói cho ta nghe, bèn cười đáp: "Xem ra, Tử Phượng đúng là không thể bay đi."

Hoàng thượng hạ mắt nhìn ta, nhẹ cười: "Ngươi không phải họa mi, ngươi là phượng hoàng, phượng hoàng thì không thể bị giam lại một chỗ."

Trong khoảnh khắc, ta bỗng có chút xuất thần, liền vội vàng sắp xếp lại suy nghĩ, mang lấy vẻ cười giễu, hồi đáp: "Nếu ta là phượng hoàng, vậy Hoàng thượng phải cẩn thận rồi, Phù Kiên ngày trước chính là chết trong tay Phượng hoàng."

Vẻ mặt không hề thay đổi, hắn đưa tay vén gọn tóc ta ra sau tai, khẽ nâng hai má ta lên, thanh âm có chút mê hoặc: "Ngươi nếu quả thật có bản lĩnh lấy mạng trẫm, thì hãy thử xem."

Câu trả lời của ta bị môi hắn cắt ngang, hai bờ môi gắn vào nhau, cảm giác vừa ẩm ướt vừa nóng bỏng, cùng với hơi thở dồn dập, tiến đến tấn công ta.

Đầu lưỡi nhẹ nhàng thăm dò, cùng với tiếng rên trầm trầm, thẳng tiến vào dò xét yết hầu của ta, khiến ta choáng váng.

"Hoàng... thượng..." Ta vô lực kêu, gần như ngạt thở.

"Đừng gọi Hoàng thượng," bên tai ta nỉ non, đầy ôn nhu, "Gọi tên ta, gọi... Tử Ly."

Giống như bị mê hoặc, ta mơ màng thì thầm: "Tử... Ly..."

Hai tay không hiểu sao bắt được góc áo hắn, hắn lại khéo léo ôm lấy thắt lưng ta, cúi người hôn sâu thêm, khiến ta mất hết chút ý thức còn sót lại.

Hai tay đang nắm chặt dần dần mất hết sức lực, trong cơn mê loạn chậm rãi di chuyển lên trên, cuối cùng đặt trên cổ hắn.

Tấm màn the mỏng bị gió thổi, nhẹ nhàng phớt lên làn da ngọc, hoa phục dưới thân bị ép, nổi lên nếp gấp. [1]

Mắt khép hờ, ánh nhìn dần dần mờ đi, bên tai ta chỉ còn nghe hơi thở dồn dập mê hoặc.

Đôi môi nóng rực cứ tùy ý lưu dấu trên vai ta, mà ta lại giống như rơi vào dòng nước xoáy nóng bỏng, càng lúc càng chìm sâu.


Tham hoan một trận, hồn ngà ngà say, chớp mắt đã tảng sáng. Ta biếng nhác nằm trong ngực hắn, nghe nội thị mấy lần đến giục lâm triều, nhưng đều bị hắn yên lặng cho lui. Ta giả như không biết, nhắm chặt mắt ngủ, vẫn như cũ tựa trong lòng hắn. Trước kia Ai Đế vì người kia mà đoạn tụ [2], hôm nay ta nằm trên tay ngươi, ngươi làm sao đây?

Cứ như vậy hơn nửa canh giờ, cánh tay ta gối đầu lên có cảm giác lành lạnh, sợ là bị ta gối lên lâu quá, đã bị tê. Ta lúc này mới mở mắt, kiều mỵ nói: "Đã qua giờ Mẹo, sao Hoàng thượng còn chưa lâm triều?"

Hắn cúi đầu nhìn ta, ánh mắt đầy âu yếm: "Trẫm thấy ngươi ngủ say quá, không đành lòng làm ngươi tỉnh giấc."

Ta cười, khẽ đưa tay vuốt ve ngực hắn: "Quốc sự đương nhiên quan trọng hơn, Hoàng thượng nếu vì ta mà bỏ bê triều chính, Tử Phượng không đảm đương nổi đâu."

Hắn chậm rãi chống tay dậy, nửa nằm nửa ngồi, cúi đầu nhìn ta, ngón tay khẽ vuốt chóp mũi ta: "Tiểu quỷ này, sáng sớm đã dậy rồi à?"

Ta cũng ngồi dậy, liếc mắt hỏi: "Tử Phượng nếu không dậy nổi, Hoàng thượng cũng không thượng triều sao?"

Hắn ung dung bước xuống giường, để bọn tỳ nữ hầu hạ, mặc vào triều phục, nhìn vào bóng ta trên gương đồng, thờ ơ hỏi: "Trẫm nói, ngươi tin sao?"

Ta nghiêng người nằm xuống, trả lời: "Tin."

Dịu dàng cười nhẹ, hắn lại nói: "Nếu mệt, cứ ngủ thêm một chút."

"Hoàng thượng vẫn không chịu trả lời." Ta hờn dỗi nói.

Hắn xoay người, thong thả bước đến cạnh giường, cẩn thận chạm vào ta, giả vờ kinh ngạc hỏi thăm: "Làm suốt cả đêm, ngươi không mệt sao?"

Ta hơi giật mình, không ngờ mặt đỏ lên, thuận tay nắm một góc mền tơ, che hai má lại, không nhìn tới hắn.

Hắn lại cười, nói bên tai ta: "Nếu ngươi muốn biết, lần sau thử là được thôi?" Nói xong, hắn thuận tay vuốt tóc ta, đứng dậy rời khỏi tẩm cung.

Ta lơ đãng nhìn hắn rời đi, rốt cuộc lại cảm thấy chút buồn tẻ.

"Điện hạ," nội thị đứng ngoài màn bẩm báo, "Chốc nữa sứ thần của Bắc Nhạn Nghiêm đại nhân sẽ đến yết kiến."

"Nghiêm đại nhân?" Ta suy nghĩ một lát, chỉ đơn giản đáp, "Biết rồi."

Thay y phục, ta một mình ngồi trước án, trầm tư suy nghĩ.

Gió lành lạnh, mang theo hương thơm, ta nhấp trà tế phẩm, nhưng trong lòng lại buồn bực.

Nghiêm đại nhân, ngươi đến lúc này, ta không thể nào an tâm được.


………………..

Chú thích:

[1] Câu này không hiểu rõ lắm. Nguyên văn: 羽纱罗帐凭风而起, 轻拂玉肌, 半退的华服压在身下, 略起了褶皱.
Hán Việt: Vũ sa la trướng bằng phong nhi khởi, khinh phất ngọc cơ, bán thối đích hoa phục áp tại thân hạ, lược khởi liễu điệp trứu.

[2] Hán Ai Đế Lưu Hân (27 TCN – 1), hoàng đế thứ 12 của nhà Hán, hôn quân vô độ, chỉ ham mê tửu sắc. Ai Đế cũng là 1 trong 10 vị hoàng đế đồng tính (hay có mối tình đồng tính) nổi tiếng nhất trong lịch sử Trung Hoa. Ai Đế đặc biệt sủng ái Đổng Hiền, phong cho ông chức Đại Tư mã, quyền lực chỉ sau nhà vua. Ai Đế còn xây dựng Vị Ương cung rộng lớn như cung điện cho Đổng Hiền, ban thưởng cho Đổng Hiền ngọc ngà châu báu quý giá hơn cả những thứ mình thường dùng, cho xây lăng mộ của Đổng Hiền cạnh lăng mộ mình... Một ngày nọ, Ai Đế và Đổng Hiền cùng ngủ trưa trên giường, Hiền gối đầu lên tay áo của Ai Đế. Ai Đế thức giấc trước, muốn xoay đi nhưng lại không muốn đánh thức Đổng Hiền, liền dùng kiếm cắt đứt cánh tay áo mình. Về sau, cụm từ 斷袖之癖 – đoạn tụ chi tích (hay đoạn tụ chi phích) thường được dùng ở Trung Quốc để chỉ những mối tình đồng tính. (tích = habit)

……………………………………………………………………………………………………..

0 comments:

Post a Comment