Thiên Mạch sao
Tử Thiên Tử Mạch, thiên mạch thác lạc.
Túng chi vi Thiên, hoành chi vi Mạch.
Khinh dương tử mệ, lạc lạc ngã kiến.
Thử sinh vi bán, bất khả tuyệt đoạn. [*]
Đêm đang nồng, khắp phố bày ra cảnh ca vũ xa hoa yên bình, ánh sáng phồn hoa rực rỡ. Nam tử say sưa nằm trên giường, tay cầm chén ngọc, vạt áo buông lơi nhiễm dấu son, bốn phía mỹ cơ vây quanh, nũng nịu lả lơi, phong thái xinh đẹp vô ngần.
Giường bên cạnh, cách không xa lắm, lại là một nữ nhân y phục trắng thuần, hoàn toàn không hợp với không khí tục diễm xung quanh.
Nam tử quay đầu lại nhìn nàng một lát, mang vẻ cười nói rằng: "Tử Nhan, một cô nương như ngươi sao cũng tới nơi thanh sắc [1] này?"
Nữ tử tên Tử Nhan khoanh tay lại, quắc mắc nhìn người trên giường, nghiêm mặt nói: "Theo ta trở về đi, Tử Thiên."
Nhẹ xoay chén rượu trong tay, giống như đang cân nhắc, một lát sau nâng chén uống cạn; mang theo vẻ say ngà ngà, Tử Thiên biếng nhác đáp: "Ta nói rồi, ta không về đâu."
Như là đã biết trước, trên mặt Tử Nhan cũng không có vẻ giận, so với lúc trước lại còn nhu hòa hơn, lại nói tiếp: "Chính là Tử Mạch bảo ta tới tìm ngươi."
Nghe được cái tên kia, tâm tư dao động không khỏi ngừng lại trong chốc lát; Tử Thiên buông chén rượu, lần nữa mang lấy vẻ cười cợt, nói: "Thế nào? Thần quan đại nhân đã trở về? Trong nhà nhất định đã loạn lên cả rồi phải không? Thời điểm này, ta làm sao lại có thể gây thêm phiền phức nữa chứ?"
Thấy đối phương vẫn không thay đổi thần sắc nhìn mình, hắn lại cười nói tiếp: "Trước đây, đem ta đuổi ra khỏi gia môn chẳng phải là hắn sao?"
Tử Nhan lặng yên thở dài, ra vẻ khuyên nhủ mà nói: "Các ngươi vốn là huynh đệ, làm sao lại qua đêm trở thành cừu nhân được? Tử Mạch hắn đã sớm nguôi giận rồi."
"Huynh đệ..." Tử Thiên xuất thần nhẩm lại trong miệng cái từ này, "Hắn đã nguôi giận, nhưng còn Lan Nhược thì sao? Nàng đã không còn sống nữa."
Trên mặt nữ tử lộ vẻ trang nghiêm: "Chuyện của Lan Nhược, Tử Mạch quả thật là đã làm quá, thế nhưng, không phải ngươi cũng có trách nhiệm sao? Nói cho cùng, còn không phải là ngươi gây họa sao?"
"Đại tỷ dạy rất đúng," Tử Thiên trả lời, "Vì vậy, ta lại càng không có mặt mũi mà quay về, không phải sao?"
"Tử Thiên," giọng nói lộ vẻ bất đắc dĩ, "Ta biết ngươi còn đang giận dỗi, nhưng cũng có ích gì đâu chứ? Ngươi nghìn lần không nên, vạn lần không nên hết lần này tới lần khác đắc tội với Tử Mạch; ngươi cũng không phải không biết tính hắn, nhưng lại cứ muốn chọc tức hắn, liên lụy đến cả Lan Nhược cũng chịu tội." Dừng lại một chút, Tử Nhan lại nói tiếp: "Lan Nhược là một cô gái tốt, nàng nếu biết được mình là nguyên nhân làm huynh đệ các ngươi xa cách, nhất định cũng sẽ không an tâm. Hơn nữa, với tính cách của Tử Mạch, ở trong triều tất sẽ gây thù chuốc oán khắp nơi, không có người anh cả như ngươi giúp đỡ, chỉ sợ hắn chuốc họa lúc nào cũng không biết; ngươi lại nhẫn tâm nhìn hắn đơn thương độc mã mà chống đỡ sao?"
"Được rồi, được rồi," Tử Thiên phất tay cho lui nhóm vũ cơ vây quanh, đứng đậy chỉnh lại vạt áo, cười khổ nói: "Ta trở về là được chứ gì."
Tử Nhan liền thở phào nhẹ nhõm, bảo tên hạ nhân đi theo mang chính trang lên.
Nhìn tử bào lộng lẫy trước mắt, nhẹ đưa tay vuốt ve làn gấm mềm mại nhưng lại dày nặng, Tử Thiên không nhịn được thất thanh cười: "Rốt cuộc, ta vẫn không thể thoát khỏi sắc màu này [2]."
………………………
Chú thích:
[*] Thiên Mạch 阡陌 (đây chính là Thiên, Mạch trong tên của Tử Thiên và Tử Mạch): đường bờ ruộng, theo chiều nam – bắc gọi là Thiên, đông – tây gọi là Mạch. Thiên mạch đứng chung dùng để chỉ những con đường cắt nhau.
Thiên Mạch sao: sao = chép lại
Tử Thiên Tử Mạch, thiên mạch thác lạc: thác lạc = đan chéo vào nhau
Túng chi vi Thiên, hoành chi vi Mạch: "túng" có hai cách hiểu, một là đường dọc, hai là phóng túng; tương tự, "hoành" cũng có hai cách hiểu, một là đường ngang, hai là ngang tàng.
Khinh dương tử mệ, lạc lạc ngã kiến: dương = giương lên; lạc lạc ngã kiến ~ quang minh chính đại mà nhìn
Thử sinh vi bán, bất khả tuyệt đoạn: Đời này, một khi đã vướng vào, thì không thể nào đoạn tuyệt.
[1] thanh sắc: hiểu như thanh lâu.
[2] nguyên văn Hán Việt: nhất thân nhan sắc.
……………………………………………………………………………………………………..
0 comments:
Post a Comment