Thức dậy thì đã gần trưa. Ta vốn không có thói quen dậy sớm, nghĩ đến vua một nước đều lâm triều từ khi còn tờ mờ sáng, không trách được ta thân là thái tử nhưng không có mệnh làm hoàng đế, đúng là tự làm tự chịu.
"Điện hạ, thỉnh thay y phục."
Đám thị nữ vây quanh, toàn thân đều là tử sắc. Ta nhìn vào gương, thấy mình nổi lên giữa sắc tím diêm dúa lộng lẫy, bỗng có chút chướng mắt. Khẽ giơ tay áo dài che lấy mặt, hé mắt nhìn ra, đây là thói quen Mẫu hậu để lại cho ta, cũng là động tác quen thuộc của vai nữ trong hí kịch. Nhưng hôm nay, nhìn thấy điệu bộ như vậy, ta lại nhịn không được muốn cười to.
"Mẫu hậu, bây giờ người thỏa nguyện rồi, nhi thần thực sự trở thành nữ nhân!" Ta phất ống tay áo, hạ cánh tay xuống, mặt không giấu được vẻ châm biếm, không quan tâm đến bọn thị tỳ, thẳng hướng đến mở cửa điện, đi ra ngoài.
"Điện hạ, điện hạ..." Nội thị vội vàng đuổi theo sau, "Ngài muốn đi đâu, xin để tiểu nhân dẫn đường."
"Dẫn đường?" Ta xoay người lại, cúi đầu nhìn tên nội thị đứng khom lưng, cười nói, "Hoàng cung này nói nhỏ cũng không nhỏ, nói lớn cũng không lớn, ta đây tuy chỉ còn hư danh thái tử, nhưng cũng là lớn lên trong cung, chắc cũng không đến mức lạc đường đâu nhỉ?"
"Tiểu nhân không phải ý này, chỉ là...", tiểu thái giám vội vàng đáp lời. "Chỉ là... Hoàng thượng dặn dò phải luôn theo sát phục dịch người, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì..."
"Ngươi sốt ruột cái gì?" Ta vẫn như trước cười, nói "Đây là hoàng cung, không phải long đàm hổ huyệt gì, còn sợ ta bị ăn thịt à?"
"Nhưng..."
Không đợi tiểu thái giám nói hết, ta liền trừng mắt nhìn hắn một cái.
"Thần... Thần quan đại nhân!" Tiểu thái giám hoảng loạn quỳ xuống thi hành đại lễ.
Trước mặt tiến đến một người, thần thái phóng túng ngạo nghễ, khuôn mặt thanh tú thon gầy, đôi mắt phượng như cười mà lại như không, vài sợi tóc đen phớt trên má, y phục lộng lẫy phiêu nhiên, phong tư thanh nhã, lại cực kì khinh mạn.
Từ trước đã nghe Tử Viên quốc có chức Thần quan, làm chủ chưởng các cuộc tế lễ trong nước, suy đoán vận mệnh quốc gia; phàm là công trình sách lược của quốc gia, chuyện lớn chuyện nhỏ đều phải qua Thần quan diễn toán, xem xem có hợp Thiên mệnh hay không rồi mới thực hiện. Mà việc chọn thần quan cũng có chút huyền bí. Nghe nói chức thần quan của Tử Viên quốc trước giờ đều do người của Việt tộc đảm nhiệm, nam tôn trực hệ của gia tộc ấy mười sáu tuổi sẽ phải tiếp nhận một nghi lễ nào đó, từ đó suy tính quốc sự năm sau, nếu ứng nghiệm thì sẽ xem là được thần nhân sai xuống, là thần linh tái thế, mười bảy tuổi nhậm chức, vào ở Bắc điện, chấp chưởng thần quyền, địa vị có thể sánh với Hoàng đế đương triều, dù không có thực quyền nhưng tôn quý không gì sánh được, rất được kính nể. Vì vậy, ở Tử Viên quốc, ngoài hoàng tộc ra chỉ có Việt tộc mới có thể dùng chữ "Tử" để đặt tên.
Nghĩ đến người trước mặt là Thần quan đương nhiệm Việt Tử Mạch, chẳng trách toàn thân đầy ngạo khí, thái độ khinh mạn cuồng loạn. Khi còn ở Bắc Nhạn quốc đã nghe nói, vị thần quan này không chỉ nổi tiếng cậy tài khinh người, cực kì ngang ngược kiêu ngạo, mà còn nổi tiếng bởi khuôn mặt tuyệt diễm thiên hạ, đẹp đến kinh người. Hôm nay nhìn thấy, quả thật danh bất hư truyền.
"Ngươi là Yến Tử Phượng?" Hắn khẽ hạ mi mắt, lộ ra thần sắc đầy ngạo mạn.
Ta không hề trốn tránh, nhìn thẳng vào mắt hắn, chắp tay đáp: "Đúng vậy."
Thần quan khẽ nhếch khóe môi, hình như có chút châm biếm, cẩn thận bước từng bước đến gần, nhìn mặt ta như thể thưởng nguyệt xem hoa, nhỏ giọng nói: "Xinh đẹp thế này, chính là sinh ra để mê hoặc người khác đây."
"Thần quan đại nhân," Ta còn chưa kịp mở miệng, phía sau đã nghe tiếng một nam tử, ôn nhu chính trực: "Hôm nay sao lại có nhã hứng đến tân điện này?"
Ta quay lại, thấy một nam tử mình mặc quan phục, áo mão cân đai lộng lẫy, ung dung tự tại. Nói cười tự tin, lại thêm kiếm mi tinh mục [1], dung mạo tuấn nhã.
"Ngụy thừa tướng," Thần quan dời ánh mắt, nhẹ gật đầu với người mới đến, nói rằng, "Xem ngài nói kìa, khách quý của Hoàng thượng giá lâm, ta là bề tôi đương nhiên phải đến viếng thăm mới phải."
Thừa tướng lãnh đạm cười, xong quay về phía ta, khom người thi lễ, nói: "Yến Thái tử."
"Thừa tướng đại nhân." Ta đáp lễ nói.
"Không biết ngài ở đây đã quen chưa?"
Ta cười liếc nhìn hai người một cái, đáp: "Quen, tất nhiên là quen rồi. Tử Phượng đến đây chưa được một ngày, đã được hai vị đại nhân đích thân đến thăm, thật là vinh hạnh."
"Thái tử quá lời rồi," Thần quan cười nói, "Ngài nói thế, làm chúng tôi sợ hãi đấy." Xong lại quay sang hỏi Thừa tướng: "Thừa tướng đại nhân vừa từ Đông Cung đến phải không?"
Đối phương hình như do dự chốc lát, lại lập tức tươi cười trả lời: "Đúng vậy."
"Ha ha, tấm lòng trung quân của đại nhân, nhật nguyệt chứng giám mà.", giọng nói Thần quan đầy vẻ trào phúng.
"Trung quân? Không dám nhận, hạ quan chỉ là có chút khôn vặt, sao sánh bằng đại nhân thức thời, thông hiểu sự biến?"
Hai người này, tuy ngoài mặt tươi cười, nhưng từng câu từng chữ lại sắc như đao.
Nói đến Đông Cung, hẳn là chỉ cung Thái tử, nói vậy hẳn hai người nói đến Thái tử đã bị phế Ân Tử Nho. Nghe nói năm đó Trường An đại loạn, Thái tử cũng bị liên lụy, trên đường lánh nạn bị truy binh tập kích, bản thân bị trọng thương, từ đó vẫn luôn ở trong cung tĩnh dưỡng. Người sáng suốt xem qua liền rõ, trận phản loạn này chính là do Nhị hoàng tử, cũng chính là Thánh thượng đương triều, vì tranh đoạt ngôi Hoàng đế mà khéo léo bày ra. Kết quả, Tứ hoàng tử, vốn tài năng hơn người, bị ban tội chết; Tam hoàng tử chết dưới tay loạn quân, Thái tử thì bị phế truất. Xưa nay Thái tử bị phế hầu hết đều không có được kết cục tốt, chuyện Hoàng đế muốn trừ bỏ hắn trước sau gì cũng xảy ra. Nghĩ vậy, ta bỗng có chút thương cảm cho con chốt thí là hắn. [2]
Sắc mặt Thần quan hơi đanh lại, sau đó liền uể oải nâng mắt, đáp: "Đại nhân quá khen. Ta còn có chút việc cần sắp xếp, không quấy rầy hai vị nữa, cáo từ." Vội vã cúi chào, đợi chúng ta đáp lễ xong, liền vung ống tay áo, nghênh ngang bỏ đi.
Thừa tướng đại nhân chăm chăm nhìn bóng Thần quan đi xa chỉ chốc lát, rồi như hoàn hồn lại, nói: "Vậy hạ quan cũng không tiện quấy rầy, xin cáo từ."
"Đại nhân đi thong thả." Ta cười đáp lễ, nhìn hắn rời đi.
"Điện hạ, bên ngoài gió to, hay là quay vào trong..." Nội thị chưa nói hết lời, liền bị ánh mắt lạnh băng của ta làm cho sợ không dám mở miệng.
"Ngươi lo nhiều quá đấy", ta nhìn chằm chằm tên hạ nhân đang quỳ dưới đất, cố ý làm khó dễ nói: "Ngay cả ta muốn đi đâu cũng phải nhờ ngươi chỉ giáo sao?"
"Tiểu nhân không dám, tiểu nhân không dám!"
"Ngươi không dám?" Ta hỏi lại, "Ngoài miệng nói không dám, nhưng trong lòng không phục phải không?"
"Điện... Điện hạ bớt giận," hắn run cầm cập giải thích, "Hoàng thượng... Hoàng thượng căn dặn..."
"Hoàng thượng dặn ngươi chọc giận ta?" Ta tiến lên một bước, nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Không... Không phải..."
"Hoàng thượng dặn ngươi khoa tay múa chân trước mặt ta?"
"Không..." Hắn bị hỏi đến nói không ra lời, chỉ biết trợn tròn hai mắt, nhìn ta sợ hãi.
Nhìn vẻ mặt luống cuống của đối phương, ta lại cười quyến rũ nói: "Nếu ta nói với Hoàng thượng rằng ngươi chọc ta mất hứng, đoán xem kết quả ngươi sẽ ra sao?"
"Điện... Điện hạ..."
Ta đứng thẳng dậy, trên mặt vẫn như trước mang một nét cười, đi về phía sau vài bước, rồi quay đầu lại nói: "Yên tâm, trong vòng một nén nhang, ta nhất định trở về."
…………
Chú thích:
[1] kiếm mi tinh mục: mày sắc như kiếm, mắt sáng như sao.
[2] chốt thí: nguyên văn: scapegoat.
……………….
Note: tên nhân vật
- "Tử" (紫) trong Tử Viên quốc, Việt Tử Mạch, Ân Tử Nho có nghĩ là "màu tím". "Tử" (子) trong Tử Phượng nghĩa là "con trai".
- "Yến" (燕) trong Yến Tử Phượng có thể hiểu theo hai cách. Một là yến - chim én – liên tưởng tới Bắc Nhạn quốc. Hai là Yên – liên tưởng tới nước Tiền Yên của Mộ Dung Xung.
……………………………………………………………………………………………………..
2 comments:
Tử Mạch, ta hận ngưoi cả đời nhất thế, chỉ hận ko thể băm vằm ngươi ra thành từng mảnh, vì ngươi nên Tử Cách và Tử Phượng mới có kết cục thê thảm như thế. aaaaaaaaaaaa
*sorry hơi quá khích T.T*
có điều thấy chữ Tử Mạch là tim đau thắt lại, nói thật mình nhớ mãi truyện này vì chưa có bộ truyện nào gây cho mình cảm giác đau đớn đến thế. có thể là vì giọng văn là tự sự của Tử Phượng chăng? mình ko phải Tử Phượng, nhưng quả thật chưa có 1 con người, 1 nhân vật nào cả ở ngoài đời lẫn trong truyện gây cho mình căm hận giống như Tử Mạch. hừ hừ, hắn vốn ra ko có chữ ''Tử'' đó trong tên, vốn chỉ là 1 cái con hát. thật ra con hát ko có j, có điều hắn quá đê tiện, lấy sắc và múa để leo lên địa vị cao mà thôi. khi Tử Thiên bào hắn dừng lại để chỉ có Tử Thiên thôi mà hắn vẫn ko chịu. Rõ ràng là phản bội theo hàng ngũ Trần Duệ, sau đó phản bội Trần Duệ khi Tử Cách về rồi tiếp tục lấy sắc leo lên, thật sự là quá ghê tởm! Rồi còn nói cho Tử Cách là Tử Phượng phản bội theo Trần Duệ nên mới dẫn đến bọn họ có cái kết cục vạn kiếp bất phục như thế. Lúc Tử Phượng bị giam cầm, mình đọc mà cảm thấy đau đến phiên giang đảo hải, ruột gan lộn tùng phèo, đau quá đau quá.Nhất là cái cảnh Tử Cách vì chọc tức Tử Phượng mà xx Tử Mạch ngay bên ngoài phòng cho Tử Phượng nghe, quả thật đau đến ko tả nổi. Cứ cho là vì Tử Phượng toàn nói dối nên Tử Cách mới ko tin lời giải thích của Tử Phượng đi, nhưng rõ ràng là vì có Tử Mạch ngầm nói bổ vào, hắn sợ Tử Phượng hại hắn, tha hắn xuống khỏi cái ''địa vị'' ghê tởm mà hắn đang có.hừ hừ, rõ ràng là thiên văn địa lý chả biết cái quái j mà cũng lên mặt. Cho dù sau đó hắn bị ngàn mũi tên bắn chết nhưng hắn còn được chết trong vòng tay của Tử Thiên, mà trước đó Tử Thiên vì cứu hắn mà dám làm phản.
Ta muốn hắn phải bị rape đến chết ngay trước mắt Tử Thiên!!!!!!!!!!##^%**&)(^&$*&(
Tử Phượng mặc dù cũng phải dùng thân thể, nhưng với Tử Phượng đó là nhục nhã, là khuất phục, là bị ép buộc, ko phải hắn tự nguyện. Hắn chẳng cần giang sơn, địa vị, chỉ cầu làm người tự do với giấc mộng về người thiểu niên muốn dẫn hắn đi vẫn kéo dài suốt bao năm trời... T.T
chẳng như cái kẻ khốn nạn kia!!!!!!!!!!aaaaaaaaa * sorry lại phát cơn điên rồi*
nhiều khi thấy truyện này giống như một liar game, một hồi đánh bạc với một cái kết bi thảm, nhưng có lẽ cái kết đấy là phù hợp, đau đớn, bi thương và...nhớ mãi nhưng...hợp lý T.T
Người thiếu niên ấy chính là Tử Cách, có lẽ họ chỉ có thể hạnh phúc với nhau ở ...địa ngục, giống như lời nói gặp lại của người thiếu niên ngày ấy....
Ngày nào đó, hồ nước thực lam, trong suốt, trong suốt, thực giống như ánh mắt của ngươi!T.T
Mình thì lại có vấn đề với Tử Phượng hơn là Tử Mạch (một phần cũng vì không ấn tượng mấy Tử Mạch). Đọc quyển này, mình rất "ức chế" vì cái sự ngoan độc của Tử Phượng >.< . Còn về kết cục của hai nhân vật chính, mình nghĩ là "tự làm tự chịu" cả. Hai người đều quá cố chấp đi: Tử Ly thì yêu nhưng cứ nghi ngờ Tử Phượng không yêu mình, còn chơi trò cá cược nữa; Tử Phượng thì cứ khăng khăng ôm lấy quá khứ mà sống, đến nỗi không nhận ra ai mới là người mình yêu. Anw, như bạn đã nói, cả truyện này đúng là một cái liar game, một ván bạc lớn, mọi người cứ bị cuốn vào trong đó, để rồi cuối cùng thua trắng. Mà bạn nói mình mới để ý, kết thúc rất phù hợp, rất "thật". Đã thương tổn nhau đến mức đó, nếu như lại quay về như không có gì là hoàn toàn không thể. (Đây cũng là lý do mình không thích mấy quyển ngược mà HE, thấy nó sao sao á; hành hạ nhau te tua rồi lại quay về sống vui vẻ hạnh phúc như chưa từng xảy ra chuyện gì hết -__- )
Post a Comment