You know my love goes with you
as your love stays with me
It's just the way it changes,
like the shoreline and the sea...


- Leonard Cohen -

Thursday, July 22, 2010

Tử Mệ chính văn Đệ Tứ chương – Quân thần (1)





Từ lần nọ đi Trường An chơi đã qua nhiều thời gian, sinh hoạt trong cung vẫn như cũ yên bình nhàn nhạt, không hề gợn sóng. Hoàng thượng mỗi đêm đều giá lâm Tử mệ Trai, dần dần, hình như cũng đã quen có hắn làm bạn. Chỉ là cuộc sống vô cùng thanh nhàn thật sự khiến người ta không thể hứng thú nổi.

"Ngươi tên gì?" Một chiều nọ, rảnh rỗi đến buồn chán, ta hỏi tên thị giả đang hầu hạ bên cạnh như vậy.

"Tiểu nhân tên Tiểu Tứ." Hắn trả lời.

"Tiểu tứ?" Ta nói, "Không có họ sao?"

"Bọn nô tài chúng con, sớm đã không còn gia đình, thì tên họ còn đâu nữa chứ?" Hắn trả lời như vậy, so với bộ dạng hoảng hoảng hốt hốt trước kia đã bình tĩnh hơn nhiều lắm.

"Vậy sao? Cái này không giống với Bắc Nhạn quốc rồi," ta chống cằm nói, "Ngày nào đó nếu cùng ta trở về, ngươi có thể lấy lại cái tên trước kia."

Hắn khó hiểu nhìn ta, không biết nên đáp lại thế nào.

Ta không để ý tới hắn, như trước tự cố tự vấn [1] nói: "Ngươi nói xem, bây giờ Hoàng thượng đang ở đâu?"

"Việc này..." Hắn do dự một lát rồi đáp, "Tiểu nhân không dám đoán bừa. Song, chắc là đang ở Ngự thư phòng."

"Ừ," ta đứng dậy, đi ra cửa, "Ta đi xem thử."

"Điện... Điện hạ..." Vốn muốn tiến lên ngăn cản ta, nhưng có lẽ nhớ lại việc bị ta hù dọa mấy lần trước, thêm việc Hoàng thượng cho phép ta trong cung tự do hành tẩu, hắn chỉ kêu hai tiếng, liền không dám đuổi theo nữa.

Ta đi dọc theo hành lang vắng vẻ dài dằng dặc, không rẽ ở chỗ nào, trước một cửa điện mở rộng thì ngừng bước, ngẩng đầu lên nhìn, trên nền xanh lam đề ba chữ vàng "Ngự thư phòng", dưới ánh mặt trời lóe sáng chói mắt.

"Xin dừng bước." Đang muốn bước vào trong, liền bị thị vệ đứng ở cửa ngăn lại.

"Thật to gan," ta quan sát người trước mặt, nửa cười nửa giận nói, "Ngươi biết ta là ai không?"

"Tiểu nhân ngu độn," hắn trả lời, "Chỉ là, Hoàng thượng dặn bảo, bất luận kẻ nào cũng không được vào..."

"Để hắn vào đi." Không đợi thị vệ nói hết lời, bên trong đã truyền ra thanh âm quen thuộc kia.

Ta cười nhìn hắn, đợi hắn tránh sang bên, cúi đầu mời, mới đi vào trong.

Tới bên trong, thấy Hoàng thượng cùng Thứa tướng hai người đang ngồi trước bàn đánh cờ.

"Hoàng thượng, Thừa tướng đại nhân." Đến gần, ta hướng hai người hành lễ nói.

"Yến thái tử." Thừa tướng trả lời.

"Đến đây, Tử Phượng," Hoàng thượng cười, hướng ta vẫy vẫy tay, ý bảo ta ngồi vào cạnh hắn, "Lát nữa, ngươi cũng chơi với trẫm một ván."

Ta nhìn qua trận thế trên bàn cờ, hồi đáp: "Kỳ nghệ [2] của Tử Phượng đâu sánh được với hai vị? Đến lúc đó, sợ chỉ làm Hoàng thượng chê cười."

Hai người nhẹ giọng cười, lại tiếp tục nhìn vào bàn cờ.

"Hoài Viễn, đừng nhường trẫm nữa," Hoàng thượng vừa nói, vừa hạ xuống một quân cờ, "Lúc này Phượng nhi đang xem bên cạnh, trẫm không muốn để hắn giễu cợt."

Ta nhìn hắn, thản nhiên cười, không khỏi lưu tâm; "Phượng nhi", cái danh xưng này cứ như vậy tự nhiên từ miệng hắn nói ra, nhưng lại không làm người khác thấy không tự nhiên.

"Đâu nào?" Thừa tướng đáp, "Hoàng thượng kỳ nghệ tinh xảo, đâu cần Hoài Viễn nhường chứ?"

Hoàng thượng khẽ cười một tiếng, nói tiếp: "Chức Thị trung, Thừa tướng đã tuyển được người chưa?"

"Người thì đã tuyển," Thừa tướng đáp, "Chỉ là, việc an nguy của Hoàng thượng đã có thủ vệ trong cung, vẫn cần nhiều thời gian, cẩn thận tuyển chọn mới tốt."

"Ngươi thấy Việt Tử Thiên thế nào?" Hoàng thượng hờ hững nói, ánh mắt vẫn quan sát bàn cờ.

"Việt Tử Thiên?" Thừa tướng lặp lại, "Hoàng thượng sao lại nghĩ đến người này?"

"Ngươi lẽ nào đã quên, năm đó Trường An biến loạn, nếu không có Tử Thiên thế vào chỗ trống của chức Thị trung, trong cung sợ đã sớm đại loạn. Chỉ là," Hoàng thượng dừng lại một lát, "Hắn tính tình phóng khoáng, không màng danh lợi, sau lần kia vốn muốn thăng quan cho hắn, không ngờ hắn lại rời khỏi Trường An, một mình tiêu dao."

Thừa tướng suy nghĩ một lát, đáp: "Người này quả thật có điểm hơn người, có tài chỉ huy, lại là người quen cũ của Hoàng thượng, nếu được phong chức, nhất định sẽ làm tròn phận sự. Chỉ có điều hắn trời sinh tự tại, sợ không chịu ràng buộc."

Hoàng thượng trầm tư một hồi, quay sang ta nói, "Phượng nhi, ngươi nghĩ Tử Thiên như thế nào?"

"Rất thú vị," ta không cần suy nghĩ, liền đáp, "Tử Phượng chỉ gặp hắn một lần, không dám nói bừa. Thế nhưng, Hoàng thượng nếu đã yên tâm để một mình hắn đem ta ra khỏi cung, chắc hẳn hắn cũng là một người đáng tin cậy."

Hoàng thượng cười cười, nói rằng: "Việc này tạm thời gác lại đi. Đúng rồi," hắn ngẩng đầu nhìn Thừa tướng, "Hoài Viễn, ngươi bao lâu rồi không gặp Thiền nhi?"

"Công chúa?" Trên mặt đối phương lộ vẻ kinh ngạc, "A, từ khi công chúa đi theo Thái hậu đến Tĩnh An đường tu dưỡng, đến nay chưa từng tái kiến."

"Đúng vậy," Hoàng thượng đặt ngón tay ở khóe miệng ngẫm nghĩ một hồi, sau đó hạ xuống một quân cờ, "Xem nàng tính tình bướng bỉnh như thế nhưng lại bị giam ở một nơi thanh tịnh hơn nửa năm, nhất định là rất ấm ức."

"Nghe nói, ít ngày nữa sẽ hồi cung?" Thừa tướng lơ đãng hỏi thăm.

"Đúng," Hoàng thượng trả lời, "Lại khiến trẫm quan tâm đến hôn sự của nàng. Hoàng muội này của ta cái gì cũng tốt, chỉ có tính tình quá tùy hứng, đối nhân lại hà khắc, trẫm vài lần vì nàng chỉ hôn, nàng đều cự tuyệt cả. Được thôi, cứ mặc kệ nàng, đến lúc gả không được, trẫm cũng không xen vào nữa."

Thừa tướng cười, nói: "Công chúa thông minh đáng yêu, làm sao lại gả không được chứ?"

"Sao?" Hoàng thượng dừng tay đang nâng cờ, "Trẫm lần đầu nghe thấy ngươi khen một cô nương đấy. Lại nói, Hoài Viễn, ngươi cũng đến tuổi lập gia thất rồi, nhưng vẫn chưa thành gia, không phải là chờ người nào đó chứ?"

Thừa tướng ngẩng đầu nhìn vị quân vương trước mặt, hờ hững đáp: "Sao lại thế chứ?"

Hoàng thượng lắc đầu: "Ngươi không cần gạt trẫm. Nghĩ đến Thiền nhi tính tình cao ngạo, chỉ riêng với ngươi là nói gì nghe nấy, mà ngươi từ lâu thường hành tẩu trong cung, cùng với Thiền nhi qua lại nhiều năm, nảy sinh tình cảm cũng là tự nhiên, trẫm quả thật hồ đồ rồi, vậy mà lại không sớm nhận ra."

"Hoàng thượng..." Thừa tướng hình như hơi do dự, nhưng mở miệng rồi lại không tìm ra lý do.

"Thế nào?" Thấy hắn muốn từ chối, Hoàng thượng hỏi lại, "Ngươi không thích Thiền nhi?"

"Không phải..."

"Vậy là ổn rồi," quân vương từng bước ép sát, "Ngươi quả nhiên cũng có ý định với nàng phải không? Hôm nay trẫm thay ngươi làm chủ, quyết định việc hôn nhân này."

Lời vừa nói ra, không chỉ Thừa tướng, ngay cả ta cũng kinh ngạc đến mức không nói ra lời.

"Hoài Viễn," Hoàng thượng lại nói tiếp, "Ngươi cần phải đối xử tốt với công chúa đấy."

Ta thấy Thừa tướng thất thần, liền vừa cười vừa nói: "Chúc mừng Thừa tướng đại nhân."

Hắn lúc này mới hoàn hồn, chắp tay hành lễ nói: "Tạ long ân của Hoàng thượng."

Ta yên lặng nhìn hai người, không khỏi cảm thán. Bọn họ một người vì muốn trói buộc quyền thần mà đem Hoàng muội ra gả, một người mặc dù trong lòng trăm mối tơ vò nhưng lại một mực giấu giếm không lộ nửa phần, dù là người ngoài nhìn vào cũng không khỏi cảm thấy mệt mỏi.

Đang suy nghĩ, thì ván cờ cũng đã đến lúc phân thắng bại.

"Thần thua." Thừa tướng nhìn bàn cờ trước mặt, trầm tĩnh nói.

Hoàng thượng nhìn xuống bàn cờ, đùa đùa mấy quân cờ, cười nói: "Xem ra là trẫm tán gẫu vài câu làm ngươi phân tâm rồi."

"Thua là thua," đối phương trả lời, "Hoài Viễn năng lực không bằng người khác, sao lại trách Hoàng thượng được?"

Quân vương cười gật đầu: "Được rồi, trẫm thấy ngươi công vụ quấn thân, cũng không làm lỡ việc của ngươi nữa."

Ta nhìn hắn đi ra khỏi Ngự thư phòng, tư thái ung dung vẫn không hề đổi, chỉ có thần sắc cố che giấu vẻ ưu tư nặng trĩu.

"Đến đây," nhân lúc đang thu lại quân cờ, Hoàng thượng nói với ta, "Lần này đến phiên ngươi rồi."

Ta đứng dậy đến ngồi đối diện, mang vẻ bẽn lẽn mà nói: "Đã nói trước rồi, Tử Phượng không giỏi chơi cờ, lát nữa Hoàng thượng đừng chê cười."

Hắn mỉm cười gật đầu, đưa tay bảo ta bắt đầu.

Ta tùy ý đem quân trắng điểm xuyết bàn cờ, bản thân cũng không biết suy nghĩ được mấy phần, có thể vô tình mà bày ra trận thế, nhưng cũng không hề nhận ra.

"Tử Phượng," Hoàng thượng nói, hai mắt vẫn chăm chú nhìn bàn cờ, "Ngươi nói không giỏi chơi cờ, nhưng thật ra phòng thủ rất nghiêm ngặt đấy chứ."

"Sao?" Ta tò mò hỏi, "Tử Phượng chỉ đi lung tung thôi, nhưng Hoàng thượng lại nhìn ra nước đi?"

Hắn cười không đáp, tay cầm quân cờ giơ lên, nhưng mãi vẫn không hạ xuống: "Ngươi thắng rồi, Tử Phượng."

Ta kinh ngạc cúi đầu, nhìn bàn cờ hai màu trắng đen, mới giật mình nhận ra, thế cờ đã thành tử cục, nhưng cũng không phải ta thắng ngươi, mà là ngươi bại bởi ta.

"Hoàng thượng bảo Thừa tướng đại nhân đừng nhường người, nhưng chính người lại nhường Phượng nhi," ta nói, "Nếu không, Tử Phượng sao lại thắng được chứ?"

Hoàng thượng lắc đầu, vẻ cười trên mặt mất đi nửa phần, nói với ta: "Thắng là thắng. Nếu nhất định phải thắng, vô luận đối thủ là ai, cao cường thế nào, cuối cùng vẫn sẽ thắng; giống vậy, nếu như nhất định thua, mặc kệ đối phương thoái nhượng thế nào, cuối cùng vẫn thất bại. Vì thế, Tử Phượng," Hắn nhìn thẳng vào mắt ta, lạnh lùng nghiêm nghị nói, "Ngươi thắng rồi."

.............................

[1] ??? Nguyên văn: 自顾自问.

[2] Kỳ nghệ: khả năng chơi cờ.


……………………………………………………………………………………………………..

0 comments:

Post a Comment