Sau khi được chấp nhận có thể tự do ra vào cung, cuộc gặp của ta và Trương đại nhân cũng đã đến hạn.
Địa điểm được chọn là một tửu lâu của hắn nằm trong thành, thoạt nhìn thấy không có gì đặc biệt, thật là biết cách che mắt người.
"Điện hạ." Từ phía buồng trong, hắn cung kính hành lễ.
Ta ra hiệu bảo hắn đứng dậy, trả lời: "Ở đây không cần phải giữ lễ tiết nữa, để tránh tai vách mạch rừng. Ngươi và ta cũng không phải lần đầu gặp mặt, bỏ bớt những lễ tiết này đi, vào thẳng vấn đề thôi."
"Vâng." Hắn gật đầu đáp.
"Trương đại nhân, ở đây làm quan đã bao nhiêu năm?"
"Ước chừng đã mười năm."
"Mười năm," ta lặp lại, "Nói vậy Ngự Sử đại phu là do Nhậm Thừa tướng tuyển, mà hiện tại Ngụy Thừa tướng thế lực đang thịnh, lại thêm tuổi trẻ đầy triển vọng, cũng không biết sẽ ngồi tại vị trí này đến bao giờ. Đại nhân sẽ không cam tâm tiếp tục chờ đợi như vậy chứ?"
"Điện hạ nói rất đúng," hắn đáp, "Chỉ là Thừa tướng quyền cao chức trọng, thế lực trải rộng trong ngoài triều đình, có thể nói là hoàn toàn không có sơ hở, thực sự rất khó đối phó."
"Không có sơ hở?" Ta vừa cười vừa nói, "Ngươi sai rồi, Trương đại nhân, là người tất sẽ có sơ hở."
Hắn lộ vẻ hiếu kỳ nhìn ta, hỏi: "Chẳng lẽ điện hạ tìm được sơ hở của hắn rồi sao?"
"Sơ hở thì không dám nói," ta trả lời, "Nhưng điểm yếu thì quả thật có một."
Trương Sĩ Ngạn đảo mắt, tỉnh ngộ nói: "Ý ngài chỉ... Thái tử?"
Ta nâng chung trà lên, thổi thổi mấy chiếc lá xanh bên mép, nhìn chăm chú vân nước giữa chung rung động, rồi cuối cùng lại lặng.
……………………………………………………………………………………………………..
0 comments:
Post a Comment