"Phượng Lai Nghi?" [0] Ta khẽ đọc.
"Tên rất hay đúng không?" Tử Thiên cười hắc hắc, "Giống như dành riêng để nghênh tiếp ngươi vậy."
Ta nhìn bốn phía đều là cảnh ca vũ thanh bình, thật sầm uất, đoán rằng nơi đây tụ tập không ít tửu điếm cùng giáo phường [1], sân bắn pháo hoa.
"Dẫn ngươi đến một nơi rất hay." Tử Thiên vừa nói vừa đẩy ta vào một lâu quán gọi là "Túy Nguyệt phường".
"Đây... Đây chẳng phải Tử Thiên thiếu gia sao?" Vừa vào cửa, liền thấy một cô nương áo xống lộng lẫy vừa mừng vừa sợ nghênh đón, một mặt lại đưa tay về phía trong quán gọi các cô nương ra chào: "Mau ra đây, mau ra đây! Các ngươi xem ai đến này!"
Tiếng kêu "Tử Thiên thiếu gia" liên tiếp nổi lên, hình như tất cả các cô nương trong quán đều chen chúc nhau tiến ra. Ta nhân cơ hội quan sát xung quanh, thấy tuy phô trương hoa lệ nhưng lại không dung tục, chắc là một giáo phường ca vũ nổi danh trong thành.
Đang mê mải xem, lại thấy một cô nương nhìn ta từ trên xuống dưới, khuôn mặt yêu kiều mang vẻ cười hướng về phía Tử Thiên mà nói: "Ta còn nói ngài lâu quá sao không ghé qua, thì ra là đã có một công tử xinh đẹp như vậy làm bạn!"
"Đúng vậy," cô nương bên cạnh nói, "Hôm nay lại còn dẫn theo mỹ nhân này đến quán, chẳng phải là muốn bọn chị em kém cỏi chúng ta làm ăn không được mà phải tức tối sao?"
"Ôi chao? Nói cái gì vậy?" Cô nương lúc trước, tuổi hơi lớn hơn, nói, "Được hai vị quý khách quang lâm, cho dù khách trong quán có đi hết cũng không hề gì."
"Xem kìa, xem kìa, cuối cùng vẫn phải là Nguyệt nương ra mặt nói," Tử Thiên đắc ý cười nói, "Các ngươi đó, cũng phải học hỏi một chút đi, bằng không đến khi tài năng xuất đầu [2], làm sao mà cướp bát cơm của lão bản nương này hả?"
Nguyệt nương không nhịn được lắc đầu mà nói: "Ngươi nha, mấy năm không gặp mà như lão già ấy, không nói được một câu đứng đắn."
Thấy hai người nọ trò chuyện sôi nổi, ta bên này lại bị một đàn oanh oanh yến yến vây quanh, ngắm nghía như thể ta là vật hiếm quý, khiến ta thấy có chút không tự nhiên.
"Xem thấy choáng váng chưa?" Tử Thiên khoát tay lên vai ta, nhìn mấy cô nương nói rằng, "Mau mau hoàn hồn lại đi, đừng dọa người ta chứ." Liền nhìn ta nói: "Đi, cho ngươi mở mang kiến thức, xem thế nào là năng lực của giáo phường đệ nhất Trường An."
Ta liền bị hắn kéo vào trong ca vũ phường, đến ngồi vào hàng ghế trên cùng. Thừa dịp biểu diễn ngừng, ta ghé vào bên tai hắn hỏi: "Ở Trường An không ai là không biết ngươi sao?"
"Đúng," hắn giương mắt suy nghĩ một chút, trả lời, "Người nhận ra ta... Quả thật là không ít."
"Tử Thiên," ta nói, nhưng không nhìn hắn, "Ngươi rốt cuộc là ai?"
Do dự một chút, hắn cười quay sang đáp: "Một kẻ rảnh rỗi."
"Vị công tử này," vừa dứt lời, bỗng thấy một vị ca cơ [3] tú lệ xuất trần chầm chậm đi về phía ta, "Khúc tiếp theo, ngài nhất định phải chú ý lắng nghe, đây là có người viết riêng cho công tử."
"Cho ta?" Ta không hiểu hỏi lại, xoay mặt nhìn về phía Tử Thiên, nhưng cũng không thấy hắn có biểu hiện gì, trái lại người xung quanh cũng như ta trong lòng đầy nghi hoặc.
Tiếng đàn trầm bổng đột nhiên nhẹ nhàng bay tới, vũ giả [4] nhẹ phất ống tay áo dài, đạp tiếng đàn mà nhẹ nhàng khởi bước, phong thái uyển chuyển, ý thái ung dung, tư thái khoan thai yêu kiều, khiến một loạt tiếng hoan hô vang lên. Trước khi khúc kết thúc, đôi môi đỏ thắm hé mở, giai âm mềm mại vô song, tựa như chim hót, nhưng trong trẻo êm tai, danh viết "Mỹ nhân từ" [5]:
"Kim hữu mỹ nhân hề, ý thái thiên nhiên cố phán thần phi dương, kiến chi nan vong, tư chi dục thành cuồng.
Nhất nhật bất kiến hề, loạn ngã sầu tràng.
Triêu triêu mộ mộ tương tư trường, mi gian tâm thượng, vô kế khả tiêu tàng.
Bả tửu đối tàn dương, nhất khúc cao ca dẫn phượng hoàng, sở vị hà cầu? Y nhân tương cố thưởng.
Nùng túy khởi thị nhân tửu thương, mỹ nhân nhất tiếu nhĩ.
Nhược vi thử tiếu, khởi độc nhất túc túy, nguyện tẫn bình sinh, trường túy tam vạn tràng." [5]
Nhạc khúc đã kết thúc, dư âm vẫn chưa tan, người nghe cũng vẫn chưa hề phát giác, vẫn còn chìm đắm trong đó. Ngạc nhiên bởi tài hoa kinh diễm [6] như vậy, ta nhịn không được hỏi: "Viết ra nhạc khúc này là người phương nào?"
"Đừng nhìn ta," Tử Thiên vội đáp, "Ta cũng không biết, thế nào đi nữa, khẳng định không phải ta."
Nghĩ đến ta chưa bao giờ đến Trường An, ở đây không bạn bè thân thích, cũng chưa hề kết giao với ai, lại nói từ khúc này viết cho ta, thật sự là khó hiểu.
Đang nghi hoặc, lại nghe ngoài phố truyền đến tiếng động lớn ồn ào náo nhiệt.
"Đi mau, đi mau," Tử Thiên bỗng nhiên đứng lên, kéo ta nói, "Dạ hành bắt đầu rồi!"
Bị hắn túm chạy vội lên phía trên chợ đêm, thấy trước mắt đoàn người như thủy triều đi qua, tạo nên một cảnh tượng thật hùng tráng.
"Mang vào." Tử Thiên đưa mặt nạ cho ta, xem ta mang vào xong cũng mang lấy mặt nạ của mình, "Lát nữa, ngươi cứ đi dọc theo con đường giăng đèn này."
Ta nhìn về phía ngón tay hắn chỉ, quả thật có một con đường rất khác biệt nằm bên cạnh, đèn màu lung linh giăng dưới dây thừng bện bằng tơ, nhưng số lượng cũng không nhiều.
Bàn tay vốn nắm tay ta buông lỏng ra, đợi ta hoàn hồn lại thì, Tử Thiên từ lâu đã biến mất trong đoàn người.
Mơ màng đưa mắt nhìn phía trước, chỉ thấy những chiếc mặt nạ thấp thoáng trong bóng tối, màu sắc rực rỡ, dáng vẻ mê mị dối trá , chỉ biết làm loạn tri giác, mê hoặc nhân tâm, khiến người ta ý loạn thần mê, thật hư lẫn lộn.
Ta hờ hững đi về phía trước, mặc cho đoàn người lướt qua sát bên, bỗng giật mình nhận ra cảnh huyên náo nhộn nhịp trần thế này sao lại xa lạ đến thế.
Ta ngược dòng người, đi sát lề đường, đến dưới ngọn hoa đăng đầu tiên, theo ánh sáng êm dịu nhìn lại, thấy trên đèn treo một câu thơ. Ngắn ngủi bảy chữ, ba chữ đầu là tên phố đến đầu tiên hôm nay, "Độc Mạc Uyển", làm cho ta hiếu kỳ, quyết ý tìm ra những đoạn sau.
Dọc theo những sợi thừng tơ dài, ta cứ một mực đi thẳng tới, khoảng bốn chén trà nhỏ là đã tới cuối đường; ta đem những câu thơ đọc được nối lại thành một chuỗi, nhẩm lại trong lòng, kinh sợ nhận ra cả bài ám chỉ hành tung hôm nay của ta.
Vô cùng kinh ngạc là khi, lướt qua mắt là một mảng tím quen thuộc, người nọ chậm rãi đi tới trước mắt, dừng bước lại, hệt như lần đầu gặp mặt, hắn chỉ đứng yên đó, trên mặt mang nụ cười hờ hững, nhạt đến mức khó phát hiện. Giữa dòng mặt nạ trước mắt, chỉ có khuôn mặt kia là không hề giả, vẫn như thường ngày, lại vẫn lóa mắt như vậy, khiến người ta không thể rời mắt. Bàn tay giơ lên chậm rãi mà ung dung, nhẹ nhàng mở mặt nạ của ta ra; lúc đó pháo hoa chợt nổ tung, ánh sáng rực rỡ chiếu vào khuôn mặt đẹp đẽ đến không thể tả bằng lời.
"Hoàng thượng..." Ta không nhớ rõ mình thốt ra tiếng đó với ngữ điệu thế nào, chỉ vì ánh mắt của hắn khiến người hoảng hốt, nhưng lại không thể lảng tránh được.
Tay hắn vuốt khẽ mặt ta, không nói gì nhiều, hắn chỉ nho nhỏ hỏi bên tai ta: "Trường An có thú vị không?"
Tất cả bỗng sáng tỏ, chuyến đi này là ngươi vì ta mà sắp đặt, nhạc khúc vì ta mà viết, người cũng vì ta mà gọi đến; đi về phía nào, cười vui hay cười khinh [7], thì ra cả con đường này, tất cả đều do ngươi.
Nhớ lại những câu thơ treo trên hoa đăng, xâu thành một chuỗi, cuối cùng giờ đây ta cũng hiểu ra:
Độc mạc uyển lý sái hoa khang,
Ái thính phong vũ thuyết đoản trường.
Ngô phi ngô nhan an khả biện,
Phượng lai nghi trung giai nhân thưởng. [8]
Ái thính phong vũ thuyết đoản trường.
Ngô phi ngô nhan an khả biện,
Phượng lai nghi trung giai nhân thưởng. [8]
Ghép những chữ đầu lại thì được: "Độc ái ngô phượng" . [9]
………………….
Chú thích:
[0] Phượng Lai Nghi: lai: đến, nghi: nghi lễ, lễ vật.
[1] giáo phường: nơi dạy và biểu diễn ca múa.
[2] tài năng xuất đầu: ~ graduate.
[3] ca cơ: ả đào.
[4] vũ giả: người múa.
[5]Từ, cùng với Ca, Ngâm, Hành, Khúc, là một thể thơ (văn) cổ của Trung Quốc. Ca – Ngâm – Hành – Từ - Khúc thường xuất hiện trong nhan đề của những bài thơ Hán Nôm ("Cung oán ngâm khúc" của Đoàn Thị Điểm, "Tỳ bà hành" của Bạch Cư Dị...), đại khái để phân biệt thể loại. Bạn nào muốn tìm hiểu thêm thì mời lên Google, mình lười -__- . Việc nhan đề tác giả viết "Mỹ nhân từ", xuống dưới thành "khúc" thì mình cũng không rõ. Bài này cho phép mình không edit nhé, chủ yếu là vì lười -__- Đây là bản dịch thô từ QT:
Nay hữu mỹ nhân hề, ý thái thiên nhiên nhìn quanh thần phi dương, kiến khó khăn vong, tư chi muốn thành cuồng.
Một ngày không gặp hề, loạn ta khổ tâm.
Triêu sớm tối mộ tương tư trường, mi gian trong lòng, vô kế khả tiêu giấu.
Nâng cốc đối tà dương, một khúc hát vang dẫn phượng hoàng, vị hà cầu? Y nhân nhìn nhau phần thưởng.
Nùng túy khởi là bởi vì rượu thương, mỹ nhân cười ngươi.
Nếu vì thế cười, khởi độc nhất say rượu, nguyện tẫn bình sinh, trường túy tam vạn tràng.
Một ngày không gặp hề, loạn ta khổ tâm.
Triêu sớm tối mộ tương tư trường, mi gian trong lòng, vô kế khả tiêu giấu.
Nâng cốc đối tà dương, một khúc hát vang dẫn phượng hoàng, vị hà cầu? Y nhân nhìn nhau phần thưởng.
Nùng túy khởi là bởi vì rượu thương, mỹ nhân cười ngươi.
Nếu vì thế cười, khởi độc nhất say rượu, nguyện tẫn bình sinh, trường túy tam vạn tràng.
[6] kinh diễm: đẹp đến mức đáng sợ.
[7] nguyên văn: 喜乐颦笑 , Hán Việt: hỉ lạc tần tiếu.
[8] Nguyên văn:
独幕苑里耍花腔,
爱听风雨说短长.
吾非吾颜安可辨,
凤来仪中佳人赏.
Bài này, đọc thì hiểu nhưng edit thì không biết làm sao, mình lại không chắc tác giả có chơi chữ ở đây không, nên đành để Hán Việt. Đây là bản dịch thô từ QT:爱听风雨说短长.
吾非吾颜安可辨,
凤来仪中佳人赏.
Độc mạc uyển lý mồm mép bịp người,
Thích nghe mưa gió thuyết ưu khuyết điểm.
Ngô phi ngô nhan an khả biện,
Phượng lai nghi trung giai nhân phần thưởng.
Thích nghe mưa gió thuyết ưu khuyết điểm.
Ngô phi ngô nhan an khả biện,
Phượng lai nghi trung giai nhân phần thưởng.
[9] ngô = của ta.
……………………………………………………………………………………………………..
0 comments:
Post a Comment