You know my love goes with you
as your love stays with me
It's just the way it changes,
like the shoreline and the sea...


- Leonard Cohen -

Tuesday, July 13, 2010

Tử Mệ chính văn Đệ nhị chương - Trường An (2)




Chưa kịp nói gì đã bị hắn kéo ra ngoài điện, lên xe ngựa. Cửa cung trùng điệp, hắn lại chỉ dùng một lệnh bài liền thông suốt cả, thẳng ra ngoài cung. Trong lòng rất tò mò, nhưng không khỏi bị tiếng người huyên náo và cảnh tượng náo nhiệt trong thành thu hút ánh mắt.

"Đúng rồi, ngươi tên gì?" Hắn thờ ơ cười, hỏi.

"Gọi Tử Phượng là được rồi." Ta mỉm cười.

"Tử Phượng..." Hắn lặp lại, "Hình như đã nghe qua ở đâu rồi... Thôi kệ, sau này ta gọi ngươi là Tử Phượng, ngươi gọi ta Tử Thiên là được rồi."

"Tử Thiên..." Ta nói thầm, nhẩm lại cái tên trong miệng.

"Ừ," hắn cười cười, bảo xe ngựa dừng tại đầu phố, "Đến rồi." Vén màn xe, hắn từ dưới xe vươn tay ra, đỡ ta bước xuống.

Đưa mắt nhìn quanh, phố thị khắp nơi đều lộ vẻ sầm uất, người qua kẻ lại tấp nập, hàng quán san sát, ồn ào náo nhiệt nhưng lại có trật tự.

"Đây mới chính là nơi náo nhiệt bắt đầu." Tử Thiên đưa tay chỉ bài phường [1] ở đầu phố.

"Độc Mạc Uyển?" Ta nhìn về phía hắn chỉ, đọc văn tự viết phía trên.

"Bắt đầu từ đây, kéo dài suốt bốn con phố, các thương nhân nghệ nhân từ các nơi vì lễ hội mà tập hợp lại," hắn đầy hào hứng nói, "Biết tại sao nơi này lại gọi là Độc Mạc Uyển [2] không?"

"Vì sao?" Ta vừa chăm chú nghe hắn nói, vừa đi theo hắn.

"Ngươi xem," hắn chỉ mấy nghệ nhân hài kịch trước mặt, "Trên con phố này, dù chỉ là vài trò hề, múa rối, bì ảnh kịch [3] hay kịch địa phương các nơi, đều chỉ trình diễn một tiết mục kịch riêng không liên quan đến nhau, mỗi vở kịch là câu chuyện của riêng một người, tuyệt đối không có ngoại lệ."

Đứng giữa đám đông xem một diễn viên đang giả động tác nhào nặn cái gì đó, ta nghiêng mặt nói với người bên cạnh: "Khách như lưu thủy, vốn tụ tập lại xem hội, còn có thể trông đợi được xem lâu sao? Cũng chỉ có thể diễn một vở mà thôi."

"Nói cũng đúng." Tử Thiên cười đáp.

"Ô kìa! Trước mắt là người ở phương nào? Lại đẹp đến lóa mắt như vậy, làm cho ta váng đầu hoa mắt, nhìn không rõ, nào nào nào, đến gần một chút xem nào!" Trước mắt bỗng nảy ra một người lùn cứ nhảy tới nhảy lui, khiến ta vô cùng kinh ngạc, chỉ biết ngơ ngác nhìn.

"Tiểu quỷ này, gan lớn thật," ông chủ mạnh tay chụp đầu hắn, "Không nhận ra đây là một vị công tử hay sao?

"Công tử?" Tên lùn bị nắm đầu mặt bỗng lộ vẻ sửng sốt, "Công tử gì mà lại còn đẹp hơn cô nương nữa, không phải khiến các tiểu thư trong thành Trường An đều phải đi tìm cái chết sao?"

"Thằng nhãi này, ngay cả công tử cũng dám đùa giỡn," ông chủ lại nói, "Hơn nữa, các nàng sao lại đi chết được? Nếu không thể gặp được mỹ nhân như vậy, chết cũng không nhắm mắt!"

Ta còn đang cười nhìn bọn họ kẻ tung người hứng náo động cả lên, đã thấy Tử Thiên vừa lấy tiền thưởng cho ông chủ kia, vừa nói: "Được rồi, được rồi, khen ngợi vị tiểu ca này như vậy, không thấy bên cạnh còn có một mỹ nam tử cao to tuấn lãng, phong thái bất phàm sao?"

"Trời, Tử Thiên thiếu gia, ở Trường An này đầu đường cuối phố còn có ai là không nhận ra ngài chứ," ông chủ tươi cười nói, "Đều quen cả, nếu lại còn khen ngợi này nọ, chẳng phải là a dua nịnh hót sao? Chúng tôi không làm những chuyện tầm thường vậy đâu."

"Mấy năm không gặp, mồm miệng lại càng liến thoắng thêm một bậc," Tử Thiên nói, kéo ta lại sát bên người, "Ngươi này, không khen thì thôi, đại nhân ta cũng không có thời gian dây dưa với ngươi."

"Vâng vâng vâng, ngài cực kì bận rộn, tiểu nhân cũng không dám làm lỡ chuyện của hai vị đại nhân nữa. Này," Hắn quay đầu nói với tên kia, "Mau chào hai vị đại nhân đi."

"Đại nhân vạn phúc, đại nhân đi bảo trọng! A a, đại nhân nhất định phải trông chừng kĩ vị công tử này, nghìn vạn lần đừng để bị kẻ xấu mang đi, tiểu nhân lần sau còn muốn gặp..."

"Đi đi đi, ai bảo ngươi lắm lời!" Ông chủ cười mắng, "Khiến hai vị phải chê cười rồi."

Tử Thiên im lặng thở dài, cúi đầu nhìn ta cùng cười, đang xoay người định đi, lại nghe người nọ sau lưng hô to: "Hai vị đi thong thả!"

Đi đến đầu đường, hai bên sáng rực rỡ choáng ngợp, dường như mê hoặc thính giác thị giác, thật khiến người ta vui sướng.

"Đến đoán xem," tại một ngõ rẽ khác, Tử Thiên dừng bước nói, "Ở đây có trò gì?"

Ta nhìn tên phố khắc trên bia đá, "Ái Thính Phong", lại thấy đám đông tụ tập bên trong miệng lưỡi liến thoắng, thao thao bất tiệt, liền đáp: "Là người kể chuyện chứ gì?"

"Nói vậy, thật ra cũng không sai lắm," hắn vừa nói vừa đi vào, "Ái Thính Phong, chính là 'thích nghe tin đồn'; tập hợp ở đây là những Bách Hiểu Sinh [4] đến từ khắp nơi trong giang hồ. Trên trời dưới đất, bên trong bên ngoài, chỉ có ngươi không nghĩ ra, chứ không có gì bọn họ không biết."

"Thật sao?" Ta nghi vấn.

"Ngươi không tin?" Hắn hình như không hài lòng, liền tùy ý chọn một quầy, hướng về phía chủ quầy nói: "Lão huynh, có chuyện muốn nghe ngươi nói."

"Công tử xin hỏi." Người kia cung kính trả lời.

"Đã là Bách Hiểu Sinh, chuyện trong cung cũng biết chứ?"

"Tất nhiên."

"Tốt," Tử Thiên cười, liếc mắt nhìn ta, hỏi tiếp, "Ngươi cũng biết, trong cung gần đây có khách quý?"

"Công tử này," giọng nói đầy vẻ khinh thường, "Ngài hỏi tại hạ chuyện mà mọi người đều biết, chẳng phải là cười nhạo ta sao?"

"Nghe ngươi nói vậy, hẳn là biết rất rõ phải không? Vậy ngươi nói thử, vị khách quý kia tên họ là gì, nhà ở đâu, sao lại tiến cung, dáng dấp thế nào, hiện ở nơi nào trong cung?"

Người nọ bình thản cười, đáp: "Người này chính là Bắc Nhạn quốc Thái tử Yến Tử Phượng, phụ thân là Quốc chủ đương triều của Bắc Nhạn Yến Chính, mẫu thân là Bắc Nhạn tiên hậu, mất lúc thái tử mười tuổi. Thái tử kỳ nhân, dung mạo đẹp đẽ, tuấn mỹ phi thường, gặp qua khó quên được, khiến người ta phải lưu luyến. Lần này đến Tử Viên, chính là để cầu hòa. Hiện đang ở trong tân điện, tên gọi Tử Mệ Trai."

"A, đúng đúng đúng, gọi là Tử Mệ Trai," Tử Thiên vỗ trán, bỗng nhiên tỉnh ngộ, nói, "Đúng rồi, ngươi nói hắn tên gì?"

"Yến Tử Phượng."

"Sao?" Hắn quay đầu nhìn ta, "Tử Phượng, giống tên của ngươi nhỉ."

Ta nghĩ một lát, cũng không biết có phải hắn đang giả ngốc hay không, thuận miệng nói rằng: "Người giống người còn có nữa là tên giống tên."

"Ừ, cũng đúng," lại quay sang chủ quầy, "Nghe ngươi nói rất sống động, chắc là đã gặp qua vị thái tử kia?"

"Việc đó... Tất nhiên rồi." Đối phương đáp, hình như có chút do dự.

"Vừa hay, vị bằng hữu này của ta cũng là Tử Phượng," Tử Thiên nói tiếp, "Ngươi đã từng gặp rồi, vậy nói xem, giữa hai Tử Phượng, rốt cuộc ai đẹp hơn?"

"Việc này..." Người nọ nhìn ta, vẻ mặt bối rối.

"Nói mau, nói mau!" Tử Thiên bên cạnh ra sức giục.

"Ta thấy..." Trời rét to nhưng nhìn hắn lại muốn chảy mồ hôi, "Ta thấy... Cũng như nhau thôi."

"Haha, ngươi trả lời thật thông minh." Dứt lời, ném vài thỏi ngân lượng lên bàn, "Quên đi, không làm khó dễ ngươi nữa."

Xoay người đi, ta không nhịn được châm biếm nói: "Xem ra, cũng có việc Bách Hiểu Sinh không biết nhỉ."

"Đúng là, đúng là," Tử Thiên bất mãn nói, "Uổng công ta khoe khoang một hồi. Tưởng gặp được một người trong giang hồ, ai ngờ vớ phải đại nhân vật cỡ này."

"Bất quá," ta nói tiếp, "Lão ta còn nói được tên họ, nơi ở của hắn."

"Tử Phượng, ngươi đang đùa à?" Tử Thiên cố ý nhíu mày thật chặt, "Con người ta sinh ra đã vậy, vốn không để ý những việc nhỏ nhặt, nên thường bị nói là vô tâm; kỳ thực bọn họ không hiểu, cái này đâu phải gọi là vô tâm, cái này gọi là..."

"Không câu nệ tiểu tiết." Ta tiếp lời hắn.

"Đúng!" Hắn thoải mái cười, "Không ngờ chỉ qua nửa ngày, Tử Phượng ngươi đã hiểu rõ ta như vậy."

"Ừ," ta nhịn cười, đi trước "Không phải ngươi nói chúng ta có duyên sao?" Thình lình đã đến cuối đường, con đường lân cận cũng bỗng hiện ra trước mắt. "Ngô Phi Ngô?" [5] Ta ngờ vực đọc tên viết trên bài phường, "Sao tên phố ở đây đều kỳ quái như vậy?"

"Xem thử là biết ngay." Tử Thiên nắm tay ta, kéo ta tiến vào một thế giới mê hoặc đến hoa cả mắt.

Ta nhìn quanh, đập vào mắt toàn là những chiếc mặt nạ vô cùng kỳ quái đủ mọi hình dạng.

"Đến đây, chọn một cái đi." Hắn vừa hào hứng chọn mặt nạ, vừa bảo ta, "Chút nữa đến cuộc dạ hành còn dùng được."

"Dạ hành?" Ta không hiểu, hỏi lại.

"Ngươi không biết sao? Ngày xưa, để trừ tà, vào đêm trước quỷ tiết mọi người sẽ mang mặt nạ La Hán đi thành một đoàn, dọa quỷ chạy đi. Nhưng hiện tại đã thành ngày hội để mọi người tụ tập lại, mặt nạ La Hán hung thần ác sát cũng không làm người ta thích nữa, nên mới có những chiếc mặt nạ đủ kiểu thế này." Nói xong, hắn cầm lấy một chiếc mặt nạ cười màu trắng, hướng về phía ta so so một hồi, thỏa mãn gật đầu nói: "Cái này hợp với ngươi."

Ta cầm lấy mặt nạ, tỉ mỉ xem xét. Khuôn mặt trắng thuần khiết, nhưng đôi mắt phượng cong dài lại chứa một vẻ tà mị khó nói, hình như cười mà lại không phải cười, thật thật giả giả, nhìn lâu khiến người ta hoảng sợ; nhưng mà, có lẽ đúng như Tử Thiên nói, rất hợp với ta.

"Ngươi xem, ta mang cái này thế nào?" Tử Thiên nghiêng đầu về phía ta hỏi, trên tay là một chiếc mặt nạ cười toe toét, khiến ta nhịn không được bật cười.

Nhìn kĩ chiếc mặt nạ kia, khuôn mặt hớn hở cười cợt khiến người ta phải buồn cười, nhưng khóe mắt lại có một nét mực rất nhỏ, nhìn giống như một giọt lệ, nhất thời tạo ra một sắc thái rất phức tạp. Ta ngẩng đầu nhìn Tử Thiên, không ngờ hắn dung mạo tuấn lãng phóng khoáng như vậy, khóe mắt lại quả thật điểm một nốt ruồi nhỏ mang nữ khí.

"Ừ," ta đáp, "Rất hợp."




……………………………..



Chú thích:


[1] Bài phường: là cái này nè, giống như là cái cổng để vào một con phố á, hình như ở Hà Nội với mấy vùng quê vẫn còn







[2] Độc Mạc Uyển: độc = single, mạc = màn kịch, uyển = khu vườn.




[3] bì ảnh kịch






[4] Bách Hiểu Sinh: người trăm sự đều biết.



[5] Ngô Phi Ngô: ngô = ta, phi = không phải.


……………………………………………………………………………………………………..

0 comments:

Post a Comment