Cửa thư phòng mở rộng, bên trong thắp đèn sáng rực, trông vẫn rộng thoáng như trước. Tử Mạch yên lặng đợi bên chiếc bàn dài, gấm vóc hoa lệ khiến hắn trông thật lóa mắt, dường như mặc cho thời gian trôi đi, ánh sáng rực rỡ của hắn vẫn mãi trường tồn, không hề tàn lụi.
"Tử Thiên." Hắn bước nhanh đến đón, mắt lộ rõ vẻ mừng rỡ.
"Đại nhân." Đáp lại là một tiếng chào lạnh lùng.
Tử Mạch đứng lặng, mặt hơi đanh lại, nhưng vẫn giữ vẻ tươi cười, vui vẻ nói: "Ta biết ngươi sẽ trở về."
"Sợ là đại nhân hiểu lầm rồi," Tử Thiên trả lời, tay vẫn chắp lại hành lễ chưa buông, "Không có sự chấp thuận của ngài, Tử Thiên sao dám tự ý hồi phủ? Lần này đến đây chỉ để lấy vài thứ, sẽ đi ngay lập tức."
Nụ cười đông cứng trên khóe miệng, Tử Mạch mang khẩu khí giễu cợt nói: "Sao? Là vật gì mà quan trọng thế, làm phiền ngươi phải tự mình đi xa như vậy trở về lấy?"
"Cũng không có gì," Tử Thiên cười nhẹ nói, "Chỉ là di vật của Lan Nhược thôi. Lần trước đi vội quá, không kịp mang theo."
Tử Mạch buồn bực quay mặt đi, nhíu chặt mày: "Ngươi quả nhiên... Nhớ mãi không quên nàng."
"Tử Thiên thường ngày tuy dễ quên," đối phương cười nhạt đáp, "Thế nhưng đối với người yêu dấu, một khắc cũng không quên."
"Ngươi nói dối!" Ánh mắt thần quan bén nhọn như muốn thiêu cháy người, phẫn nộ nhưng lại chứa u oán, "Người yêu dấu? Người ngươi yêu... Thế nào lại là thị?"
"Sao? Sao lại không phải nàng?" Tử Thiên hỏi lại, "Nếu vậy là ai chứ?"
Không biết đáp lại thế nào, Tử Mạch chỉ có thế áp chế lửa giận trong lòng, nói: "Nghe nói, ngươi lần này trở về là phụng mệnh Hoàng thượng?"
Tử Thiên giả vờ kinh ngạc đáp: "Đúng là chuyện gì cũng không lừa được Thần quan đại nhân a!"
"Quả nhiên," Tử Mạch nở nụ cười nhạt, "Ta tất nhiên không so được với Hoàng thượng, đâu có khả năng mời được Việt đại thiếu gia?"
"Ôi chao?" Tử Thiên cười nhìn đối phương, "Đại nhân nói sao mà nghe chua xót vậy? Chẳng lẽ là quan đồ [1] gặp khó khăn, ở trong triều mất thế lực?"
Tử Mạch khuôn mặt u ám, im lặng không đáp.
"Chỉ trách ngươi lúc trước chọn sai mặt mà gửi vàng," Tử Thiên lại nói tiếp, "Nếu khi đó đối tượng quyến rũ của ngươi không phải là Thái tử mà là Nhị hoàng tử, hiện tại cũng không phải nếm mùi thất sủng thế này."
"Thất sủng?" Tử mạch lộ vẻ tức giận, "Ta không phải cơ thiếp của ai, sao lại nói là thất sủng?"
Tử Thiên mắt lộ vẻ cười, nhìn thẳng vào mắt hắn: "Không phải cơ thiếp? Thế nhưng sao lại có tài năng làm những chuyện chỉ cơ thiếp mới có thể làm?"
"Láo xược!" Vung tay đánh vào mặt đối phương, tại khóe mắt lưu lại vết máu do một đầu ngón tay làm xước.
"Tử Thiên," ngay khi vừa ra tay Tử Mạch đã liền hối hận, "Xin lỗi," hắn ôm lấy mặt Tử Thiên, một lần lại một lần nói xin lỗi, "Ta không cố ý, ta không..."
"Đại nhân nói quá rồi," Tử Thiên nắm lấy hai tay đối phương, dời khỏi mặt mình, "Là Tử Thiên nói năng lỗ mãng, đừng nói là một vết thương nho nhỏ, ngay cả muốn lấy mạng tiểu nhân, tiểu nhân cũng không có gì để nói."
Vì sao? Vì sao lại nói với ta như vậy? Ngươi cũng biết ba năm nay, người ta ngày đêm mong nhớ trong lòng là ai mà? Nhưng ngươi, lại đáp lại tâm ý của ta như thế này sao?"
"Ngươi đi đi!" Tử Mạch rút lại hai tay đang bị nắm, giận dữ xoay đi.
Nắm thật chặt lòng bàn tay đã trống rỗng, Tử Thiên cúi đầu hành lễ, chỉ nói: "Tuân lệnh." Liền xoay người rời khỏi thư phòng.
Gió đêm lạnh buốt phất qua hai má, chỉ cảm thấy hơi lạnh thấm vào lòng, trong tay vẫn còn lưu lại thân nhiệt của hắn, nhưng lại không chút ấm áp, chỉ vì hai tay của hắn so với mình còn muốn lạnh hơn.
Vết thương trên mặt hơi đau, Tử Thiên không dám chạm vào; nơi đó, chứa cảm xúc của hắn.
…………….
[1] quan đồ: quan lộ.
……………………………………………………………………………………………………..
0 comments:
Post a Comment