Tử Mệ chính văn Đệ Thất chương
Lạc ảnh [1] (1)
Ta nằm mê man trên giường nghỉ ngơi ba ngày, đến ngày thứ tư tỉnh lại, phát hiện hắn không ở bên, nhịn không được cảm thấy chút bất an cùng mất mát, nhưng rồi dần dần lại thấy mừng, vì chỉ khi không thấy hắn, ta mới không nghĩ vớ vẩn, mới không thấy rối lòng.
Ta nhổm dậy, tựa trên giường, cảm thấy thoải mái và dễ chịu chưa từng có.
"Tiểu ca, tiểu ca," trước trướng bỗng nhiên xuất hiện hai người chỉ ngẫu [2] đối thoại, "Đây là nơi nào?"
"Nơi đây?" Người chỉ ngẫu đáp, "Không phải đây là tẩm cung ngươi muốn tìm sao?"
"Hả? Này, ngươi là ai?"
"Ta sao, đương nhiên là chủ nhân nơi này rồi."
"Không phải, không phải, ngươi gạt người, ngươi rõ ràng là thầy tế vừa tới, bất quá chỉ là trùng tên với vị hoàng tử kia; hơn nữa, ngươi không phải không biết chỗ ta muốn tìm ở đâu sao?"
"Ha ha, ngươi đúng là hồ đồ, người muốn tìm ngay trước mắt, nơi muốn tìm ngay dưới chân, rõ ràng đã nói cho ngươi rồi, nhưng ngươi lại không nhận ra, ngươi nói xem, ngươi có đúng là có mắt không tròng hay không?"
Ta nhếch miệng cười, cách màn kêu: "Tử Thiên."
Hắn buông chỉ ngẫu, từ sau la trướng nhô đầu ra, mở to mắt kinh ngạc nói: "A, Tử Phượng, vài ngày không gặp, nghe thấy tiếng là ngươi nhận ra ta tới sao? Còn tưởng rằng, ngươi đã sớm quên ta mất rồi."
"Quên ngươi? Sao có thể?" Ta giả vờ nghiêm túc đáp, "Ta sao lại quên, ngươi đem ta lừa đến Trường An đi lung tung khắp phố một hồi, sau đó bỏ lại một mình ta lúng ta lúng túng giữa phố xá sầm uất?"
Tử Thiên nhăn mày, bất mãn nói: "Ngươi không phải cũng lừa ta sao? Rõ ràng biết nơi ta hỏi thăm ở đâu, lại không nói cho ta biết; rõ ràng chính là người ta muốn tìm, lại làm bộ như không phải. Nói đi phải nói lại, ai gạt ai trước, còn chưa biết a. Thôi, coi như chúng ta huề nhau đi?"
Ta nén cười, cố gắng gật đầu.
"Được rồi, Tử Phượng," hắn quan tâm hỏi, "Bệnh của ngươi đỡ chưa?"
"À..." Ta suy nghĩ một chút, nắm lấy tay hắn, đặt lên trán mình, hỏi, "Ngươi thấy sao?"
Hắn thoạt tiên sửng sốt, sau đó vui vẻ ra mặt sờ sờ trán ta, rồi hắng giọng đáp: "Hừm, theo bản thái y thấy, ngươi a... Rất khỏe!"
"Vậy sao? Vậy xin hỏi thái y, Tử Phượng có thể xuất môn chưa?" Ta xốc chăn lên, định xuống giường.
"Cái này thì..." Tử Thiên vuốt vuốt đầu, do dự.
"Không được." Người nói chính là Tư Mã thái y vừa bước vào.
"A a, đây chẳng phải là Tư Mã huynh sao?" Tử Thiên hào hứng đón người bước vào, vỗ vai hắn nói, "Ngươi sao lại làm thái y?"
Họ Tư Mã mặt ngọc không chút biểu cảm nhìn nhìn hắn một hồi, đáp lại: "Ta không làm thái y thì làm cái gì?"
"Hắc hắc," Tử Thiên vừa cười vừa nói, "ngươi vẫn cái kiểu lão già này, chuyên môn chọn những người trẻ đẹp mà xem bệnh thôi."
Thái y ngồi vào trước giường ta, bắt đầu xem mạch cho ta, ngay vào lúc mọi người cho rằng hắn từ lâu đã đem lời nói đùa của Tử Thiên vứt sang một bên, hắn bỗng quay đầu lại, tỉnh rụi nói: "Ngươi cho rằng ta là ngươi sao?"
"Phụt!" Tử Thiên bịt miệng lại, đứng tại chỗ cười lặng, ta thì chỉ có thể ra sức nắm tay lại mới có thể nhịn không cười to lên.
"Ôi chao? Điện hạ," thái y nhìn cổ tay ta vì ra sức kềm chế mà gồng lên, vẻ mặt nghi hoặc hỏi thăm, "Bất quá chỉ là chẩn mạch, hà tất phải khẩn trương như vậy?"
"Hahaha," Tử Thiên cười, nhào đến sau lưng hắn, "Tư Mã, Tư Mã, ngươi quả nhiên hệt như lão già, cứ thích làm mặt nghiêm mà nói chuyện làm người ta buồn cười."
"Ta nói chuyện rất buồn cười sao?" Thái y vẻ mặt vẫn chưa phát giác ra chuyện gì.
"Được rồi, được rồi," Tử Thiên nói, "Đừng nói chuyện này nữa, ta thấy Tử Phượng đã hết sốt, sao còn không cho hắn xuất môn?"
"Bệnh phong hàn cũng không thể xem thường," Tư Mã đại phu nghiêm cẩn đáp, "Thái tử điện hạ bệnh tình vừa mới tốt lên, nếu lại bị lạnh, rất dễ tái phát, đến lúc đó..."
"Ngươi đó, luôn luôn thích chuyện bé xé ra to," Tử Thiên ngắt lời hắn nói, "Ai lại không từng bị chút bệnh này chứ? Không phải đều sống khỏe mạnh sao? Hơn nữa, nếu suốt ngày bị nhốt trong cái nơi ngột ngạt này, không ra ngoài đổi không khí, mới thật là sinh bệnh đó chứ."
"Được rồi," ta cũng hùa vào nói, "Tư Mã thái y là phải tới Đông cung phải không? Đúng lúc ta cũng muốn sang đó, nếu ngươi lo lắng, thì đi cùng đi."
"Cái này..."
Không đợi hắn nói xong, ta đã đứng dậy, thay áo ngoài.
"Đi thôi đi thôi," Tử Thiên vừa nói vừa đẩy hắn ra cửa, "Hôm nay là bữa đầu tiên ngươi thay Hồ thái y đến chẩn mạch cho Thái tử, đến muộn không tốt."
Ta cũng đuổi theo hai người đi ra ngoài.
"Đến đây," Tử Thiên đỡ tay ta, nói, "Ngươi là bệnh nhân, theo đúng quy củ phải có người đỡ."
"Sao?" Ta cười nói, "Đây là quy củ ở đâu vậy? Theo ta thấy, đây là ngươi đặt ra phải không?"
"Hả? Ngươi chưa nghe nói qua sao?" Hắn trả lời, "Trong nhà chúng ta vẫn có quy củ như vậy..."
Cứ như vậy cười cười nói nói, cuối cùng lại không chú ý đến Thần quan đang đi tới trước mặt.
"Đại nhân." Thái y là người đầu tiên dừng lại, hướng về phía người đang đi tới thi lễ.
"Tư Mã thái y." Thần quan đáp lễ nói.
Vừa vặn chú ý tới ta và Tử Thiên, lúc này mới dừng lại, muốn hành lễ.
Thần quan thấy ta được Tử Thiên đỡ trong lòng, bất giác nhíu nhíu mày, sau đó lại hơi lộ vẻ cười nói với ta: "Nghe nói điện hạ gần đây thân ôm bệnh, vi thần đặc biệt đến thăm viếng, song... Xem ra là không đáng ngại phải không?"
"Đa tạ đại nhân quan tâm," ta đáp, "Tử Phượng đã không việc gì."
"Vậy là tốt rồi," hắn trả lời, nhưng hai mắt lại nhìn Tử Thiên, "Vi thần không làm lỡ việc của các vị nữa, cáo từ trước vậy."
"Xin mời." Ta chắp tay hướng hắn từ biệt, nhìn hắn đi qua bên cạnh, phất tay áo bỏ đi.
Tử Thiên vẫn không nói gì, cũng không nhìn hắn; đợi người kia đi xa, hầu như khuất khỏi tầm mắt, hắn mới quay đầu lại, vội vã nhìn thoáng một cái, sau đó lại lập tức xoay người, tiếp tục đi về phía trước.
"Hahaha, Tử Phượng," hắn lại vừa cười vừa nói, "Ngươi không biết, ngươi bệnh mấy ngày nay, trong cung ồn ào ghê gớm."
"Sao?" Ta hiếu kỳ hỏi, "Có đại sự gì xảy ra sao?"
Hắn suy tư một lát, dường như đang sắp xếp lại suy nghĩ, sau đó ngắn gọn nói: "Ninh phi chết rồi."
Ta bất giác chấn động trong lòng, lặp lại: "Chết rồi?"
"Ừ," hắn trả lời, "Ba ngày trước, được phát hiện treo cổ tự vẫn trong tẩm cung."
Treo cổ tự vẫn? Ta không khỏi buồn cười, thị thoạt nhìn đâu giống loại người coi thường mạng sống mình? Nhưng, nếu vì dụng tư hình với ta mà chịu tử tội, thì hình như có hơi quá. Nhưng ai biết được, có lẽ hắn là một kẻ tâm ngoan thủ độc [3], bằng không sao có thể đạp lên máu của cha anh mà trèo lên ngai vàng?
"Bất quá," Tử Thiên nói tiếp, "Thái hậu nói cái gì cũng không tin Ninh phi tự sát, kiên trì muốn tra rõ hậu cung, tìm ra thủ phạm, khiến toàn cung hỗn loạn cả lên."
Ta âm thầm cười, bà Thái hậu này, già nên hồ đồ rồi sao? Trong Hoàng thành, người có thể làm cho Ninh phi mất mạng, ngoài hắn ra thì còn ai vào đây? Bà ta làm vậy, không phải là rõ ràng muốn đối nghịch lại Hoàng thượng sao?
"Hoàng thượng không quản sao?" Ta hỏi.
"Sao lại không?" Tử Thiên trả lời, "Hoàng thượng a, đã sớm đem bọn người Thái hậu phái đi điều tra ra xử, lấy tội làm nhiễu loạn hậu cung."
"Vậy sao," ta vừa cười vừa nói, "Có điều cũng ngạc nhiên ghê, bọn họ có tra được gì không?"
"Cái này thì phải hỏi Tư Mã rồi," hắn dùng khuỷu tay huých vị thái y đi bên, "Ngươi không phải đại phu sao, theo ngươi thấy, Ninh phi có đúng là tự sát không?"
Tư Mã nhíu mày, mệt mỏi nhìn hắn một cái, đáp lại: "Đúng là phải đem dán cái miệng ngươi lại, Hoàng thượng chẳng phải đã nghiêm cấm đàm luận việc này sao? Ngươi lại còn ở đây mà rêu rao. Hơn nữa, ta là đại phu, đâu phải ngỗ tác [4], sao mà đi khám nghiệm tử thi được?"
Tử Thiên quay đầu, nhìn ta thè lưỡi; ta cười nhìn hắn, nói: "Xem ra, mấy ngày nay trong cung quả thật rất náo nhiệt nhỉ."
"Đúng vậy, với lại, sau này sẽ còn náo nhiệt hơn nữa," hắn đáp, "Vài ngày nữa là đại hôn của công chúa, trong cung từ trên xuống dưới đều bận rộn chuẩn bị hôn yến."
"Không ngờ lại nhanh như vậy." Ta lẩm bẩm.
"Hả?" Tử Thiên hiếu kỳ nhìn ta, "Ngươi biết rồi sao?"
Ta cúi đầu, cười không đáp.
………………………
[1] Lạc ảnh: lạc: rơi xuống; ảnh: bóng.
[2] chỉ ngẫu: rối ngón tay

[3] tâm ngoan thủ độc: tàn nhẫn, ra tay độc ác.
[4] ngỗ tác: chức quan khám nghiệm tử thi.
…………………………………………..
Tử Mệ chính văn Đệ Thất chương
Lạc ảnh (2)
Đến Đông cung, Thái tử đang ngồi trong đình viện, thấy ba người chúng ta đến, không khỏi hơi kinh ngạc, nhưng cũng không giấu được vẻ cười trên mặt.
Mọi người ngồi quanh chiếc bàn đá trong đình, sau khi chào hỏi, Thái tử nói với ta: "Tử Phượng, nghe nói ngươi bị bệnh?"
"À," ta trả lời, "Đã không sao rồi."
"Vẫn muốn đi thăm ngươi," hắn kéo tay ta nói, "Lại sợ quấy rầy ngươi nghỉ ngơi; hơn nữa ta ra ngoài không tiện, cứ như thế mà trì hoãn mãi, cuối cùng, lại là ngươi đến thăm ta trước."
"Được rồi, được rồi," Tử Thiên cười nói, "Ai thăm ai không phải cũng giống nhau sao? Bình an vô sự là tốt rồi."
"Tử Thiên," Thái tử lẳng lặng nhìn hắn, "Ngươi cuối cùng đã trở về."
Tử Thiên đáp lại cái nhìn của hắn, vẻ mặt lần đầu tiên trầm tĩnh như vậy: "Ừ, đã lâu không gặp, Tử Nho."
Tử Nho cười nhẹ: "Vẫn chưa làm hòa với Tử Mạch sao?"
Tử Thiên ngẩn người, nhìn thẳng hắn, nhưng không nói gì.
Thái tử nhìn hắn, vẫn tươi cười: "Tử Thiên, trở lại bên cạnh hắn đi, Tử Mạch cũng không như ngươi tưởng đâu."
Ta hiếu kỳ nhìn hai người trước mặt, im lặng không lên tiếng. Thái y ngồi cạnh cũng đã chẩn mạch cho Thái tử xong, bẩm tấu: "Mạch tướng của điện hạ tứ bình bát ổn, cũng không có việc gì."
"Làm phiền Tư Mã thái y rồi." Hắn đáp, rút tay về.
Hương mai trong gió quẩn quanh mũi, ta ngẩng đầu, thấy đám hồng mai đều đã bắt đầu nở, giữa cảnh xơ xác tiêu điều nơi Đông cung này, diễm lệ đến chói mắt.
Thấy ta nhìn hoa mai đến xuất thần, Thái tử giơ tay lên nói: "Mấy ngày nữa thôi, là sẽ nở hết rồi."
Ta cười nói: "Hoa này cũng thật đúng lúc, chọn ngày vui mà nở."
Hắn dừng lại bàn tay đang nâng chén trà, vẻ khó hiểu nhìn ta.
"Sao? Thừa tướng đại nhân không nói cho ngươi sao?" Ta giả vờ kinh ngạc nói, "Ít ngày nữa là đại hôn của Thừa tướng và Công chúa, trong cung trên dưới rộn ràng cũng là vì chuyện này."
Chén trà trong tay rơi xuống, hắn thất thần nhìn ra, hồi lâu không nói ra lời.
Tử Thiên đột nhiên đứng lên, cúi người nâng lên bàn tay bị trà nóng tẩm ướt của hắn, có chút đau lòng nói: "Sao lại không cẩn thận như vậy?
Hắn chậm rãi quay đầu, nhìn chăm chú Tử Thiên, mặt khẽ nở một nụ cười ảm đạm: "Ta không sao."
Sắc mặt hắn tái nhợt như vậy, tái nhợt đến mức dường như chỉ chạm nhẹ vào sẽ vỡ tan, khiến ta bất giác hối hận đã dùng cách này mà báo cho hắn biết.
"Đây quả thật là việc vui hiếm có," hắn nhìn bọn ta, vẫn mang vẻ tươi cười, "Ta thấy Hoài Viễn cùng Thiền nhi, một người triều trung tài tuấn, một người kim chi ngọc diệp, một người chững chạc, một người kiều ngoan [1], một người tĩnh, một người động, đúng là một đôi quần anh hội tụ."
Tử Thiên đứng nguyên tại chỗ, cùng với Tư Mã vẫn luôn trầm mặc không nói trao đổi một ánh mắt, nhất thời cũng không biết phải nói gì.
"Ngươi cũng nghĩ thế sao?" Ta liền nói tiếp, "Tuy rằng chưa thấy qua dung nhan công chúa, nhưng vẫn nghe nhắc đến vẻ đẹp của nàng, lại nghe nói hai người từ lâu tâm đầu ý hợp, nghĩ đến đúng thật là một hôn sự mỹ mãn."
"Tất nhiên," hắn đáp, ngay cả chút ngạc nhiên còn sót lại cũng đã hoàn toàn biến mất, "Bọn họ... nhất định sẽ rất hạnh phúc."
Hạnh phúc? Đối với ngươi mà nói, nếu bọn họ có được hạnh phúc như ngươi nói, ngươi sẽ không còn gì gọi là hạnh phúc nữa. Mà bất hạnh là, bọn họ vĩnh viễn cũng không chạm tới được cái hạnh phúc mà ngươi nói.
Ta quan sát người trước mặt, tái nhợt như vậy, yếu ớt như vậy, trong lòng lại nảy sinh ít nhiều thương hại. Nhưng ta nghĩ, hắn nhất định không cần thương hại, mà ta cũng tất nhiên không rảnh mà bố thí.
Tử Thiên ngồi lại chỗ cũ, đối diện ánh mắt ta, trong mắt hắn tràn đầy bất đắc dĩ; không nên trách ta, Tử Thiên, tàn khốc là chính bản thân việc này, đừng trách ta dùng tư thái này mà nói ra, bởi vì, hắn sẽ càng không muốn nghe thấy từ chính miệng người kia.
Dọn dẹp mảnh vỡ xong, hạ nhân lại bưng lên trà nóng, hơi khói bốc lên đậm trong không trung, nhưng lại không che được vẻ mặt tiều tụy của hắn.
Trong lúc vô ý, bỗng cảm thấy trên mặt một chút thấm lạnh, thì ra là tuyết tan.
Những bông tuyết mỏng manh nhẹ nhàng rơi rơi từ trên không, mềm mại như lông vũ, đáp trên nhành cây, trên đóa hoa, khiến cánh hoa đỏ thắm càng thêm kiều diễm.
Hắn vươn tay ra, bông tuyết hạ xuống lòng bàn tay, dần dần tan biến trên làn da trắng nhợt của hắn, tà áo trắng tinh dường như cũng muốn ẩn vào trong biển tuyết, nhưng bên cạnh, hồng mai lại đem vẻ đẹp không tỳ vết khéo léo đến làm nền; mãi đến giờ, ta mới hiểu được, thì ra, hắn đẹp thế này.
……………………
[1] kiều ngoan: hay nhõng nhẽo + ngang bướng.
…………………………………………� �…………
Tử Mệ chính văn Đệ Thất chương
Lạc ảnh (3)
Khi rời Đông cung thì, tuyết đã ngừng, đi đến ngã rẽ, ngay cả một chút dấu vết tuyết rơi cũng không còn. Tư Mã cùng Tử Thiên giữa đường đã bị gọi đến Ngự thư phòng; lúc đầu bọn họ còn có chút lo lắng để một mình ta trở về, khiến ta khuyên bảo một hồi, bọn họ mới theo người hầu ly khai.
Đây là đường thẳng quay về Tử Mệ Trai, phía sau nối với Đông cung, phía nam là cửa cung, phía bắc thì, chưa từng đặt chân tới. Nửa phần là tò mò, nửa phần bị cây hoa hai bên đường hấp dẫn, ta xoay người đi về phía xa lạ.
Con đường dần dần mở rộng, trước mắt xuất hiện một cung điện lớn, tràn ngập tầm mắt là các đình đài lầu gác chạm trổ tinh xảo, rộng mênh mông nhưng lại khó giấu vẻ trang trọng.
Ta chuyển đường nhìn, thấy cung điện bên cạnh có kiến trúc giống như miếu thờ, liền đoán rằng đây hẳn là điện Thần quan. Cửa miếu đường khép hờ, từ bên trong mơ hồ truyền ra âm thanh huyên náo. Ta đi theo âm thanh đó mà vào, khẽ đẩy cửa chính hơi hé mở, lại thấy giữa chính sảnh dựng một tấm màn che lớn, ánh sáng chói mắt rọi ra từ sau màn, hắt những chiếc bóng bì ảnh đầy màu sắc lên tấm màn trắng.
"Ngươi xem vị khuê nữ đãi giá [1] này, phượng quan hà bí [2], sắp gả cho một vị lang quân như ý, làm vợ của hắn," người bì ảnh được điều khiển bới hai tay phía sau màn, theo lời hát cũng chuyển tư thái, "Nhưng sao lại ngồi một mình trước bàn phấn trong khuê phòng, khuôn mặt u sầu?"
"Tân nương" thở hắt một hơi thật dài, tay chống cằm, tựa ở trước bàn.
"Chẳng lẽ tân lang này không hợp ý người, không phải là một chàng trai đầu đội trời chân đạp đất?"
"Tân nương" lắc đầu.
"Chẳng lẽ là, lòng người đã sớm có ý trung nhân?"
"Tân nương" vẫn một mực lắc đầu.
"Aha, là nha đầu nhà ngươi chờ trước chờ sau, chờ mãi không thấy kiệu hoa đến đón dâu, nên gấp đến độ bực dọc trong lòng, mặt đầy ưu sầu?"
"Ai!" "Tân nương" lại thở dài, "Đến cũng được, không đến cũng được; tân lang, là tân lang tốt, người, là người trong mộng, thế nhưng, ý trung nhân của hắn lại không phải là ta."
Thanh âm của nữ tử ngừng lại, người bì ảnh trên tay từ từ biến mất trên màn, rơi xuống.
"Công chúa, công chúa," từ sau màn truyền đến thanh âm của một bé gái, "Vì sao người lập gia đình, thỉnh đoàn kịch đến, nhưng lại không có kịch ảnh? Để thần nói, kịch gì cũng xem không hay bằng ảnh kịch, người đi nói với bọn họ đi, đến ngày đại hôn của người, bảo bọn họ phải diễn nó một ngày một đêm."
"Xem hay cái gì chứ?" Nữ tử không vui đáp, hình như còn có chút giận hờn, "Nha đầu kia, rốt cuộc là ở đâu nghe đến những tiết mục lung tung này?"
"Công chúa, người quên rồi, trước khi Thanh Trần vào cung đã từng ở trong gánh hát, nghe lời thoại cũng không ít," thanh âm non nớt lộ rõ vẻ tự hào, "Công chúa bảo kịch này xem không hay, nhưng diễn so với ai kia còn hay hơn, vừa nãy không phải còn rất hứng thú sao?"
"Ta còn nói sao ngươi lại nhanh mồm nhanh miệng như vậy, thì ra là xuất thân con hát." Nữ tử lầm bầm.
Không ngờ lại gặp công chúa ở nơi này, ta nhất thời có chút thất thần, trong lúc lơ đãng mà đẩy làm cửa mở rộng, nhất thời phát sinh một tiếng động nhỏ. Ánh sáng bên ngoài chiếu vào trong, làm nhạt đi màu sắc trên màn che.
Từ sau màn che, một tả một hữu, lộ ra hai đầu người, một người là công chúa, dung mạo tú lệ, người còn lại là đồng nữ nhìn thấy lần trước, hai người đều tròn mắt, vẻ mặt hiếu kỳ nhìn ta.
"Ta nhận ra người," nữ hài từ phía sau màn đi ra, hướng về phía ta mà nói, "Người là Thái tử điện hạ tới từ Bắc Nhạn quốc."
Ta cười nhìn cô bé chạy đến trước mặt, cúi đầu hỏi: "Họa mi lần trước vẫn còn chứ?"
"Còn, còn," cô bé ra sức gật đầu, "Chỉ là nó có một mình nên cô đơn lắm, lúc nào đó điện hạ tìm cho nó một người bạn đi?"
Ta hơi trầm mặc, gật đầu, sau đó mới đứng dậy tiến lên thi lễ với công chúa: "Gặp qua công chúa."
Nàng hơi gật đầu, cười lễ độ: "Yến thái tử."
"Công chúa thật là có nhã hứng," ta nhìn ảnh nhân trong tay nàng, cười nói: "Không ngờ trong cung Thần quan lại còn có thể nhìn thấy bì ảnh kịch của dân gian."
Công chúa lắc đầu, nhìn nữ hài đứng cạnh, đáp: "Đáng tiếc, đây là vật linh tinh Thần quan muốn vất đi. Còn nhớ trước đây có một đào kép muốn diễn bì ảnh kịch cho Tiên hoàng xem, nhưng vì ngại nó bình dân quá, không hợp xuất hiện trên sân khấu, nên tay quản sự từ chối. Đây vốn là nơi ở của đào kép, sau lại được xây dựng lại thành miếu đường tế tự, những vật còn tồn lại lúc trước đều được giữ ở nơi này." Nàng nâng ảnh nhân tinh xảo tay cầm côn lên, chìm trong hồi ức, "Ta xem rất thích, thường chạy đến đây bảo bọn họ diễn cho ta, xem hồi lâu, tự bản thân cũng biết một chút. Bọn họ đi rồi, đồ vật do ta bảo quản, nhưng hình như Thần quan đại nhân không thích, ngại chúng chiếm chỗ, muốn đem toàn bộ vất đi. Vài ngày nữa, ta cũng phải đi, đang không biết xử trí chúng thế nào mới tốt đây."
"Điện hạ," nữ hài kéo kéo tay áo ta, "Người cũng thích ảnh kịch phải không?"
Ta nhìn hai người bọn họ, nhẹ nhàng gật đầu: "Ừ, lúc còn bé vẫn thường xem, vì gia mẫu rất thích."
"Vậy sao?" Công chúa vui vẻ hỏi, "Vậy, thái tử có bằng lòng bảo quản giúp ta không?"
Thật không ngờ lại được nhờ việc này, nhưng ánh mắt tha thiết của hai người khiến ta không cự tuyệt được, đành đáp: "Được rồi, chút nữa ta bảo người đến chuyển chúng đi."
"Thật là làm phiền thái tử rồi," công chúa mừng rỡ nói, "Đúng rồi, thái tử sao lại tới điện này?"
"Tử Phượng vừa từ Đông cung trở về," ta trả lời, "Thấy trên đường đông mai nở đẹp quá, cứ đi một mạch, không ngờ lại đến đây."
Sắc mặt nàng trầm xuống, cúi đầu nói: "Ngươi gặp qua hoàng huynh sao?"
"Đúng vậy," ta đáp, "Công chúa trở về đã vài ngày, vẫn chưa đến gặp điện hạ sao?"
"Ừ," nàng bối rối đáp, "Mải bận xử trí vài việc vặt."
"A, xem trí nhớ của ta này," ta bừng tỉnh, nói, "Công chúa sắp đến ngày đại hôn, nhất định là có không ít việc bận rộn. Tử Phượng chúc mừng công chúa trước vậy."
"Tạ ơn thái tử," nàng cười đáp lễ, nhưng lại có ít nhiều thất thần, "Hắn... Hoàng huynh hắn có khỏe không?"
"Có, điện hạ rất khỏe," ta đáp lại, "Hắn nghe nói công chúa cùng Thừa tướng đại nhân sắp thành hôn, cũng thấy vui cho hai vị."
"Hắn đã... đã biết sao?" Công chúa nửa phần là tự nói với chính mình.
"Đúng vậy," ta gật đầu, "Điện hạ còn nói, người cùng Thừa tướng là một đôi quần anh tụ hội, nhất định sẽ có một hôn sự thật mỹ mãn."
Nàng nghe nói, cúi đầu nở nụ cười, nụ cười thật phức tạp, không biết trộn lẫn bao nhiêu bất đắc dĩ cùng cô đơn.
Xem ra, công chúa đối với chuyện hai người kia từ lâu đã biết rõ, nhưng nàng không cự tuyệt, có thể là vì thật sự yêu người kia.
Hoàng thượng của ta, một chỉ hôn ước của ngươi, thật đúng là hại khổ ba người.
…………………….
[1] đãi giá: sắp xuất giá.
[2] phượng quan hà phí: phượng quan: mũ phượng; hà phí: một phần trong trang phục cưới của phụ nữ Trung Quốc ngày xưa.
…………………………………………� �……….
Tử Mệ chính văn Đệ Thất chương
Lạc ảnh (4)
Không lâu sau, ta rời khỏi Bắc cung, người được giao chuyển hí cụ đi cũng đã xong việc.
Sắc trời bắt đầu tối, ta nhìn rương hí cụ cùng tấm màn bố, trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh từ lâu trước đây.
"Tiểu Tứ," ta nghịch mấy ảnh nhân trong rương, nói với tên thị giả phía sau, "Thích xem kịch không?"
Hắn nghi hoặc nhìn ta, gật đầu.
"Đến đây," ta nói, "chúng ta cũng dựng một sân khấu, rồi diễn trên đó."
Cửa số đóng chặt làm cho cả tẩm điện tối om, bốn phía chỉ còn ánh sáng từ hộp đèn rọi ra, ta giơ ảnh nhân màu sắc rực rỡ, thành thạo xoay chuyển trên tay, Tiểu Tứ ở một bên chăm chú nhìn, trên mặt đầy kinh ngạc cùng mừng rỡ.
Ta nhặt lên một ảnh nhân lão tăng đoán xăm, làm cho hắn cúi đầu xem xăm, rồi ngẩng đầu lên nhìn ảnh nhân thiếu niên trong tay phải ta, thì thầm: "Chúc mừng thí chủ, đây là một xăm không có chữ."
Thiếu niên nói: "Chúc mừng? Ta còn đang muốn hỏi, xăm mà lại không có chữ, không phải là cái miếu tồi tàn này của ngươi hỏng mất rồi sao?"
"Ha ha," tăng nhân cười nói, "Thí chủ không biết, xăm không có chữ, không chữ đó là không thể nói, chính là cao quý khôn kể. Ngày xưa có người bắt được chiếc xăm đế vương, sau đó quả thật khoác hoàng bào, trở thành đế vương; vì sợ phạm thượng, xuất phát từ kiêng kỵ, nên hậu nhân liền đem chữ trên xăm đế vương xóa đi, trở thành xăm vô tự. Nghĩa là, chiếc xăm ấy ý dụ phú quý như đế vương."
Nói xong, tăng nhân lại cầm lấy một chiếc xăm khác, quay sang ảnh nhân thiếu nữ ta vừa thay, nhẩm mấy chữ viết trên xăm: "Phượng hoàng vận... Còn đây là xăm đế nữ ý dụ vận mệnh hoàng hậu, cùng với chiếc xăm đế vương lúc nãy là một đôi; xem ra, tương lai cô nương sẽ bước lên hậu vị quý nhân."
"Thiếu nữ" dời bước tiến lên, quay sang tăng nhân mở miệng mắng: "Tên xú hòa thượng có mắt không tròng này, ngay cả nam nữ cũng không phân biệt được, lại còn đi nói những lời yêu ngôn hoặc chúng này, có tin ta cắt lưỡi ngươi không, xem ngươi làm sao còn nói năng bậy bạ được nữa!"
Vở diễn đến đây liền ngừng, ta buông bì ảnh trong tay, theo luồng sáng từ sau bình phong bỗng xuất hiện một người. Ánh sáng trắng rọi vào mặt ta, khiến ta không thấy rõ mặt người đó, mãi đến khi hắn chậm rãi tới gần, đứng ngay trước mặt ta, ánh sáng cũng rọi vào mặt hắn, ta mới nhận ra, dường như cũng thấy mừng là hắn đến.
"Vở ngươi vừa diễn là ở đâu ra?" Hắn ngồi vào cạnh ta, ôm lấy vai ta, chăm chú nhìn ta, đôi mắt mang theo hiếu kỳ cùng ôn nhu.
Ta cười nhìn hắn, đáp: "Mẫu hậu sinh tiền thích nhất là xem kịch, thường đem ta hóa trang thành vai nữ trong kịch; có một lần, ta mặc hí phục lén ra khỏi cung, vừa vặn gặp phải hội chùa trong thành. Trong lúc vô ý ta rút một lá xăm trong miếu đường, lại bị tên hòa thượng đoán xăm nhìn sai thành một nữ tử, đoán bậy một trận."
"Vậy sao?" Hắn nói, "Là xăm gì?"
"Giống như hí từ lúc nãy," ta trả lời, "Gọi là 'Phượng hoàng'."
Hắn nhìn ta, cười nói: "Xem ra là một lá xăm rất chuẩn."
"Chuẩn sao?" Ta hỏi lại.
Hắn không đáp, chỉ cười, ngược lại hỏi: "Ngươi thật sự giống như trong vở kịch, mắng tên hòa thượng kia?"
"Đúng vậy." Ta gật đầu.
"Ngươi tiểu độc phụ này," hắn dùng đầu ngón tay day nhẹ chóp mũi ta, "Ngay cả hòa thượng cũng dám mắng!"
"Độc phụ?" Ta tức giận lắc đầu, "Ta không phải nữ nhân!"
"Sao, ngươi rất ghét bị coi như nữ tử sao?"
"Dĩ nhiên!" Ta không cần suy nghĩ đáp.
"Vậy, ngươi thật sự cắt lưỡi hắn?" Hắn chăm chú nhìn ta, mang vẻ mặt rất nghiêm túc.
Ta không khỏi âm thầm cười, trả lời: "Cắt thì sao? Mà không cắt thì sao?"
"Nếu không thì trẫm an tâm rồi," Hắn vẫn chăm chú nhìn ta, "Nếu cắt thật, vậy trẫm sau này cũng không dám hôn ngươi nữa."
Ta ngẩng đầu, khó hiểu nhìn hắn.
Hắn đưa tay vuốt ve mặt ta, đưa môi đến bên tai ta, thấp giọng nói: "Trẫm sợ ngươi cắn đứt lưỡi của trẫm."
Ta không chuyển mắt nhìn hắn, thoải mái cười.
"Thiếu niên kia..." Hắn ôm ta, bỗng nhiên nói.
"Sao?" Ta nhẹ giọng đáp lại.
"Thiếu niên bắt được xăm không chữ kia... Ngươi biết sao?"
"Không." Ta tựa trên vai hắn, nặng nề đáp.
Không biết, cho tới giờ cũng không biết hắn, nhưng ta sao lại quên được? Đó là lần đầu tiên ta gặp hắn, cũng là lần cuối cùng.
……………………………………………………………………………………………………..
0 comments:
Post a Comment