Tử Mệ chính văn Đệ Bát chương
Đại hôn
Hôm nay là ngày đại hôn của Công chúa, đoàn đón dâu từ Hoàng cung hạo hạo đãng đãng [1] xuất phát, dọc theo đường phố Trường An thẳng đến phủ Thừa tướng. Dọc đường đi người đông nghịt, bách tính vây quanh xem như muốn phá vỡ hàng thị vệ đứng chặn ven đường, xông vào giữa đoàn xe đón dâu của Công chúa.
Chiêng trống ầm ĩ dần dần xa khỏi cửa cung, sắc màu thắm rực, không khí mừng vui, ngay khi long xa vừa ly khai bỗng chốc tiêu mất.
Ta bẻ một cành mai, đặt vào tay Tử Nho, màu hồng sáng rực cùng với màu trắng lóa mắt khiến khuôn mặt hắn bỗng phân minh kỳ lạ.
"Tử Phượng," hắn ngồi dưới tàng cây, nghiêng mặt hỏi ta, "Ngươi không đi theo Hoàng thượng dự tiệc cưới sao?"
Vốn định không đề cập tới việc này, không ngờ hắn lại tự mình khơi dậy, ta chỉ đành đáp: "Tử Phượng không thích những dịp náo nhiệt."
"Cũng đúng," hắn vừa cười vừa nói, "Thảo nào hôm ngươi tới cũng rất im ắng. Hoàng thượng nhất định là sợ cảnh náo nhiệt làm phiền ngươi, nên mới an bài tiếp ngươi nhập cung vào ban đêm."
Ta cúi đầu nhìn hắn, có chút thất thần. Đúng vậy, có lẽ đúng như hắn nói, quần thần nghênh giá, phô trương hào nhoáng, đối với một thái tử vong quốc theo địch mà nói, mới là nhục nhã cùng châm biếm lớn nhất.
"Cũng có thể." Ta dửng dưng trả lời, trong lòng không khỏi than thở, ngay cả vào lúc này, hắn vẫn còn quan tâm đến chuyện của người khác.
"Thừa tướng hắn lâu rồi cũng không đến phải không?" Ta hỏi.
Hắn nhìn hoa mai trong tay, lẳng lặng đáp: "Đúng vậy, hắn đâu còn có thời gian mà đến nơi này chứ?"
"Một mình... Rất cô đơn phải không?" Ta đặt tay trên vai hắn, thấp giọng hỏi.
Hắn trầm mặc cúi đầu.
"Hắn có thể sẽ không bao giờ đến nữa." Nghe mình nói vậy, ngay cả ta cũng thấy có chút tàn nhẫn.
"Ta biết." Hắn trả lời, đầu cúi thấp che khuất ánh mắt hắn.
***
Hoàng hôn, tuyết lại rơi.
Ta ngồi trong cung điện ấm áp, tay ôm lồng ấp [2], nằm nghiêng trên sạp [3] phủ lông chồn.
Chợp mắt một lát tỉnh dậy, sắc trời đã tối, nhưng vẫn chưa thấy bóng hắn.
"Hoàng thượng còn chưa trở về sao?" Ta dựa trên sạp, biếng nhác hỏi.
"Nghe nói đã hồi cung," Tiểu Tứ trả lời, "Vừa sang Đông cung."
Ta nghiêng người, tiếp tục ngủ, trong lúc mơ màng lại thấy hiếu kỳ, lúc này, hắn lại nói gì với huynh trưởng của mình đây. Nhưng cũng không liên quan tới ta, bởi vì, chẳng lẽ ta lại còn rảnh mà đi quan tâm tới số phận của người khác sao?
***
"Tử Nho." Quân vương một mình tiến đến, đứng dưới tán mai, trường tụ [4] nâng lên trước ngực, vì vị Thái tử trong ghế mà che tuyết rơi.
"Hoàng thượng." Tử Nho ngẩng đầu, chăm chú nhìn hắn.
"Cẩn thận cảm lạnh." Thanh âm mềm mại như vậy, khiến người không thể chống cự.
Thái tử nhìn cảnh tuyết trước mặt, đáp: "Chỉ là nhìn cảnh này khiến ta có chút nhập thần, khiến ngươi phải lo lắng rồi."
Hắn cúi đầu, trong mắt mang chút tiếu ý, như có mà như không: "Cho dù là cảnh đẹp, đêm tới rồi cuối cùng cũng nhìn không thấy. Có những thứ, dù là thích, cũng nên buông ra." Không nói nhiều nữa, hắn cầm tay vịn sau lưng dựa, đẩy xe vào trong điện.
"Hoàng thượng." Trở vào phòng trong ấm áp, Tử Nho gọi người bên cạnh.
"Có phải hay không một khi trèo lên ngôi hoàng đế rồi thì chỉ còn lại có cái tên 'Hoàng thượng' này thôi?" Tay hắn khẽ vuốt tóc người kia, thờ ơ hỏi.
Tử Nho cười, theo ý hắn mà sửa lại: "Tử Ly."
Hắn gật đầu.
"Nếu là ngươi, ngươi có thể buông tay không?" Tử Nho hỏi, "Nếu có một ngày, ngươi phải buông người lòng mình yêu, ngươi có thể làm được không?"
Hoàng thượng buông bàn tay đang lướt trên mái tóc kia, trầm tư rồi đáp: "Ta nghĩ, ta không thể. Điểm này, ta không bằng ngươi."
"Buông ra một vật có ba loại, một là không thể có, một là không kham nổi, còn một là có thể có, nhưng lại muốn buông. Rõ ràng là có thể có, lại có được, nhưng buông ra, đó là ngu xuẩn; mà nếu là không thể có, sẽ gặp phải bất hạnh, buông ra là sáng suốt; cuối cùng, đối với loại không thể có được, lại không thể kham nổi này, không có lựa chọn nào khác ngoài buông tay, nhưng cũng là một loại nhu nhược. Tử Ly, ngươi sở dĩ sẽ không buông tay, là vì ngươi luôn luôn kham nổi, lại luôn luôn có thể có được; mà ta sở dĩ buông tay, là vì có rất nhiều thứ không thể có được." Tử Nho ngẩng đầu, đáp lại ánh mắt hắn, "Nói cách khác, ta là một kẻ yếu đuối."
"Không đâu," hắn cười đáp, "Ta lại nghĩ rằng ngươi rất sáng suốt, bởi vì thứ ngươi buông ra, là thứ ngươi không thể có được."
"Không thể có sao?" Tử Nho cúi đầu, lặp lại. "Có thể đó chứ."
"Tử Nho," hắn ôn hòa nói, "Lựa chọn của ngươi, đối với mọi người mà nói, đều là tốt nhất."
"Lựa chọn?" Tử Nho nói, "Ta vốn chẳng có lựa chọn nào cả."
"Nhưng ngươi đã chọn để hắn đi theo ta."
Tử Nho quay đầu, mang mang [5] nhìn về phía trước: "Chỉ có chọn lựa này, ta đến giờ vẫn chưa từng hối hận."
Đúng vậy, ta vẫn tin tưởng ngươi, ta biết ngươi sẽ không làm ta thất vọng; ta cũng biết, ngươi vĩnh viễn cũng sẽ không buông tay.
***
Phủ Thừa tướng đêm đại hôn, quan lại cùng hai họ đều đã trở về, bỗng chốc đem ồn ào náo nhiệt lúc trước chuyển thành yên lặng sâu thẳm.
Phòng tân hôn trang trí hoa lệ, ánh nến sáng rực, ngay cả khi màn đêm buông xuống, cũng không mất đi hào quang.
Tay Thừa tướng lướt qua khuôn mặt ngời sáng dưới ánh đèn của Công chúa, lành lạnh.
"Hoài Viễn." Ánh mắt nhìn hắn tràn đầy dịu dàng cùng khát khao.
Khuôn mặt hắn ngay trước mắt, nàng cũng không dám chạm vào; người của hắn sát bên cạnh, nàng lại không cách nào tựa vào. Vì sao, rõ ràng là gần như vậy, nhưng lại như cách xa nghìn trùng, vĩnh viễn cũng vô pháp đến gần.
"Mệt không?" Thanh âm hắn nhu hòa mà trầm thấp, "Sớm nghỉ ngơi đi."
Hắn đứng dậy, để lại cho nàng bóng lưng dần xa cùng nỗi trống vắng tản mát.
Nàng cười, cười mình si ngốc, cười lúc này vô lực, cười nhân duyên hoang đường; công chúa của ta ơi, vị hoàng nữ [6] tâm cao khí ngạo, không coi ai ra gì kia nay đi nơi nào rồi? Khi đó ít ra ngươi còn có chút kiêu hãnh, nhưng lúc này đây, ngươi lại mong được bố thí một chút hi vọng sao?
Ngay từ đầu ngươi không nên chấp nhận cái hôn sự này; ngươi làm vậy, ngoài tự chuốc lấy nhục nhã, thì còn giành được cái gì? Cái gì cũng không giành được, không giành được tâm của hắn, cũng không giành được thân của hắn. Ngươi là quân cờ trong tay huynh trưởng, là gánh nặng bên người trượng phu; ngươi mới là vai diễn buồn cười nhất trong màn kịch tranh quyền này, cũng là vật hi sinh đáng thương nhất.
Trong phòng ấm áp nhưng lại không cản được giá lạnh đầu đông; bất luận lửa trong lò sưởi cháy rực thế nào, cũng chỉ cảm thấy được lạnh lẽo thấu xương.
***
Có người nói ngủ là vì chán ghét, là mệt mỏi với tất cả mọi thứ xung quanh; bởi vậy, có đôi khi cứ muốn thiếp đi thật sâu, vĩnh viễn cũng không tỉnh lại nữa.
Hoàn toàn không cảm thấy hắn đến bên, mở mắt ra thì, hắn đã ngồi ngay cạnh ta.
"Hoàng thượng," ta buồn ngủ mơ màng nói, "Sao lại không đánh thức ta?"
Hắn ung dung quan sát ta, đưa tay vén mấy sợi tóc rơi trên trán ta: "Trẫm muốn như thế mà nhìn ngươi."
Ta nhìn hắn nhè nhẹ cười, nhắm mắt lại, tựa vào lòng bàn tay hắn, lần nữa thiếp đi.
Lần này, rốt cuộc không gặp lại giấc mộng kia.
……………………….
[1] hạo hạo đãng đãng: ~ trùng điệp.
[2] lồng ấp: chữ dùng theo bản dịch "Hồng lâu mộng" của Vũ Bội Hoàng, Nguyễn Doãn Địch và Nguyễn Thọ. Hình:

[3] sạp: giống giống đi-văng.
[4] trường tụ: cánh tay áo dài.
[5] mang mang: mơ màng. Mang mang nhìn: ~ stare blankly at.
[6] hoàng nữ: người con gái hoàng tộc.
……………………………………………………………………………………………………..
0 comments:
Post a Comment