Nghiệt triền [1] (1)
"Đi theo ta đi." Thiếu niên vươn tay về phía ta, gương mặt non nớt nở nụ cười không một tỳ vết.
Ta nhìn hắn, lui về sau.
Xin lỗi, ta không thể.
Là mộng sao?
Hiện ra ở kia là khuôn mặt từ lâu đã không còn nhớ rõ, lại luôn xuất hiện trong mộng.
Tại sao?
Tại sao không đi cùng hắn?
Nhiều năm sau ta vẫn tự hỏi mình điều này.
Tại sao lại không cùng hắn ly khai?
Hay là,
Ngay từ đầu, đó chỉ là một giấc mộng?
Ta từ trong mộng tỉnh lại, nhìn bên cạnh thấy trống rỗng, vô ý thức, suy nghĩ vừa nảy ra bỗng đứt ngang. Biếng nhác đứng dậy, khoác áo vào, quay đầu nhìn bóng mình trong gương, lần đầu cảm thấy chán ghét vô hạn.
"Yến Tử Phượng, ngươi là cái gì? Ngươi rốt cuộc muốn đạt được cái gì?" Ta tự hỏi mình, nhưng tìm không ra đáp án.
Hương tử đàn khiến người say say, ta tựa trước bàn, tay chống cằm, tay áo dài rộng buông trên bàn, lộ ra cổ tay mảnh khảnh.
"Điện hạ," Tiểu Tứ từ phòng ngoài tiến vào, đưa tin, "Ninh phi nương nương phái người đến mời điện hạ đến Ngọc Ninh điện."
"Ninh phi?" Ta hỏi, ánh mắt đang nhìn nơi khác hơi dời đi, "Ninh phi là ai? Mụ ta gọi, ta phải đến sao?"
"Bẩm điện hạ," hắn đáp, "Ninh phi chính là cháu của Thái hậu, ở hậu cung địa vị ngang với Thái hậu, vẫn được xem như là Hoàng hậu."
"Sao?" Ta ngồi dậy, nhìn hắn nói, "Nói vậy, ta nhất định phải đi sao?"
"Không... Không phải ạ," hắn ấp a ấp úng đáp, "Chỉ là... Đắc tội Ninh phi..."
Ta đứng dậy đi ra cửa, thấy trong sảnh một tên nội thị y phục cầu kỳ đang đợi, khí vũ hiên ngang, không khó đoán ra chủ nhân hắn có địa vị đặc biệt.
Vốn không muốn dây dưa đến những chuyện trong hậu cung, nhưng nghĩ đến nếu không nể mặt thị, có vẻ sẽ gặp phiền phức không nhỏ, ta đành phải ra vẻ hiếu khách đi về phía hắn, tươi cười chào.
"Yến thái tử." Hắn cung kính hành lễ.
Ta nhìn hắn gật đầu, lấy đó đáp lễ.
"Thái tử đến đây đã nhiều ngày, nhưng mãi tới hôm nay mới đến thỉnh an ngài, thật sự là thất lễ rồi," hắn lại nói, "Nương nương vẫn rất để tâm, cố ý bảo nô tài đến thỉnh Thái tử điện hạ sang Ngọc Ninh điện chơi."
"Phiền người phải phí tâm rồi," ta đáp, "Vậy xin đi thôi."
Đang định đi, nội thị kia lại đem Tiểu Tứ đứng sau cản lại: "Nương nương chỉ thỉnh một mình Thái tử, tùy tùng thị giả đều cũng đã chuẩn bị sẵn cho điện hạ, không làm phiền công công phải đi theo nữa."
Ta nghe nói, cảnh giác xoay người đi, đưa mắt ra hiệu cho Tiểu Tứ, hắn liền lui xuống.
"Thái tử, xin mời." Hắn đưa tay vén màn xe, mời ta lên xe.
Đi quanh co một hồi, ta được người hầu dìu xuống xe; cung điện trước mắt cũng không có gì đặc biệt lắm, có điều so với hành cung thì có khí phái hơn.
Đi vào cửa điện, băng qua chính sảnh rộng lớn, lại đi theo hành lang thật dài, mới vào đến phòng trong.
Nhìn hậu phi đứng trong bóng tối, ta cười nói: "Tẩm cung của nương nương quả nhiên u thâm hạo đại [2], đi từ cửa điện đến đây, Tử Phượng phải mất nửa nén hương."
"Thái tử quá khen," thị từ trong bóng tối đi ra, hướng thẳng về phía ta, "Cung điện này dù thâm, cũng không được như tâm cơ thâm hậu của Thái tử a."
Ta quan sát kỹ người con gái trước mặt, thấy thị không hề có chỗ nào hơn người; nếu không dựa vào quyền thế của Thái hậu, sợ rằng cả đời này đều khó có được thánh ân.
"Tử Phượng ngu dốt," ta đáp, "Chẳng hiểu ý nương nương là sao?"
Thị nhíu mày, cười nhạt nói: "Ta chỉ là cảm thán, Thái tử điện hạ không chỉ có vẻ đẹp kinh thế, mà còn tài trí hơn người, có khả năng mê hoặc được Hoàng thượng, lại còn có thể khiến cho một tên thích khách mê mẩn đầu óc."
Ta không lộ chút cảm xúc nhìn thị, cười khổ nói: "Lời khen của nương nương khiến người ta nghe thấy có chút hồ đồ."
"Thái tử cũng là người thông minh, không lẽ muốn ta nói thẳng ra sao?" Thị từng bước tới gần, "Thích khách này sớm không đến muộn không đến, nhất định đúng vào lúc điện hạ xuất hành mà đến, sau đó lại được người cứu, rồi lại không hiểu sao mà chết trong cung; việc này nghĩ trước nghĩ sau đều thấy thật kỳ quặc, bảo là tự sát, rốt cuộc thế nào cũng không điều tra được. Theo ta thấy, thích khách kia rõ ràng là cùng điện hạ âm thầm cấu kết, ý muốn ám sát Hoàng thượng; sau khi thất bại, ngươi lại giết người diệt khẩu. Ta nói không sai phải không, Thái tử điện hạ?"
Ta nghe nói, không khỏi cười to: "Với sức tưởng tượng của nương nương, không viết văn thật sự là đáng tiếc."
Thị không nói nhiều, chỉ cầm lấy một tờ công văn đặt trên bàn, nói với ta: "Thái tử nhất định thấy việc nhận tội là quá phiền phức, nên ta từ lâu đã vì ngài chuẩn bị thư nhận tội, điện hạ chỉ cần viết thêm tên họ vào nữa là xong."
Ta cầm lấy trang giấy, nhìn kỹ; việc ta cấu kết thích khách ý đồ hành thích vua được kể thật tường tận đến mức kẻ khác không khỏi cảm thán. Miêu tả sinh động đến mức này, giống như người đặt bút viết quả thật đích thân trải qua chuyện này, tận mắt chứng kiến.
"A, Tử Phượng hiểu rồi," ta buông công văn, cười nói, "Hoàng thượng gần đây luôn ở tại Tử Mệ Trai, khá lâu rồi chưa giá lâm hậu cung; chắc hẳn nương nương thấy có chút buồn chán, mới soạn ra những thứ này để trêu chọc Tử Phượng đây."
"Có đúng hay không được soạn ra, trong lòng điện hạ hẳn là rõ nhất," thị đáp, "Ngài nên ngoan ngoãn mà viết tên vào, bằng không, đừng trách thần thiếp làm khó ngài."
"Sao?" Ta hỏi lại, "Chẳng lẽ nương nương muốn dụng hình với ta sao?"
"Dụng hình?" Thị cười nói, "Ta đâu có ngốc như vậy? Nếu lưu lại dù chỉ một chút thương tích trên da thịt mịn màng của ngươi thôi, người đầu tiên Hoàng thượng muốn chất vấn chính là ta. Ngươi yên tâm, ta không chỉ sẽ không dụng hình với ngươi, mà còn hầu hạ ngươi thật tốt nữa."
Còn chưa kịp có bất kì phản ứng gì, chỉ thấy đã bị hai cánh tay hung hăng giữ chặt từ phía sau.
"Ngươi không phải thích nhất là mê hoặc nam nhân sao?" Thị nâng mặt ta lên, "Hôm nay ta sẽ ban thưởng ngươi mây mưa chi hoan [3], xin Thái tử tận hưởng thật tốt nha."
Nam nhân phía sau giữ chặt hai tay ta, khiến ta không thể nhúc nhích, người kia đi tới trước mặt ta, xé mở vạt áo của ta.
"Ninh phi," ta cố sức rút ra cổ tay bị nắm đến phát đau, "Ngươi không sợ ta đem việc này bẩm báo Hoàng thượng?"
"Sao?" Thị cười, "Lẽ nào ngươi lại muốn nói cho Hoàng thượng rằng mình đã bị người khác nhúng chàm?"
Không có thời gian suy nghĩ, cũng không kịp đáp lại, ta đã bị hai gã kia xé hết phân nửa y phục, ấn ngã trên đất. Hai tay thô vụng tùy ý sờ soạng thân thể đã bị cởi bỏ áo ngoài, thẳng đến thăm dò hạ thân; tiếng hô hấp nặng nề bên tai chỉ khiến ta thấy dơ bẩn khôn xiết.
"Thái tử hà tất phải làm khó chính mình như vậy?" Ninh phi đem tờ công văn ghi tội bày trước mặt ta, "Chỉ cần ghi tên họ vào đây, sẽ không phải chịu lăng nhục này nữa."
Ta thống khổ thở gấp, đưa mắt xuyên qua sợi tóc tán loạn nhìn thẳng thị, mạnh mẽ cười nói: "Ta nếu ghi vào đó một chữ, chỉ có nhận tội chết. Giữa tính mạng và thanh bạch, ngươi nói ta sẽ chọn cái nào?"
Thị mang vẻ khinh thường lắc đầu, đứng dậy nhìn qua ta một lượt: "Xem ra ngươi là trời sinh bản chất dâm loạn, vậy cứ để hai người bọn họ thỏa mãn ngươi đi."
Động tác dưới thân càng trở nên không kiêng nể gì cả, ta cắn chặt môi, cố hết sức kiềm chế mới không kêu lên.
"Không được dừng lại," thị nói với hai gã kia, "Trước khi ta bảo dừng tay, hai người các ngươi cần phải cố hết sức hầu hạ Thái tử điện hạ cho thật tốt."
Nhục nhã, thống khổ, căm hận, dù chống cự thế nào cũng không thoát khỏi thân thể của hai tên kia. Vùng vẫy hồi lâu đã hao mất tia khí lực cuối cùng của ta; lần đầu tiên, đối với thân thể nam nhân cảm thấy căm ghét đến vậy. Thế nhưng, Yến Tử Phượng, ngươi còn có thể thấy nhục sao? Thân thể của ngươi từ lâu đã bị người chà đạp, chẳng lẽ lần này lại còn để ý? Bất luận ngươi đem thân thể giao cho ai, linh hồn của ngươi cũng đã bị chính mình bán đứng; rẻ mạt như vậy, bây giờ, ngươi còn dựa vào cái gì mà thấy nhục nhã, dựa vào cái gì mà thấy chán ghét?
Hai tay bị nắm chặt đã đau đến mức tê dại, ý thức của ta bắt đầu mờ đi; trong lúc mơ hồ, lại cảm thấy khóe mắt hơi ươn ướt. Ngươi mà cũng khóc sao? Nước mắt của ngươi trước giờ đều chỉ dùng để giở trò lừa dối, mà bây giờ, lại vì cái gì nào? Cái gì cũng dùng không được, nước mắt này sẽ không giúp ngươi giành lấy cảm thông, cũng vô pháp giải cứu ngươi; lúc này ngươi buồn cười đến bực nào, bởi vì lúc ngươi thật sự khóc, cũng là lúc nước mắt của ngươi vô dụng nhất.
Sao lại khóc? Không phải đã nói sẽ không quan tâm nữa sao? Ngươi đã từ lâu vứt bỏ liêm sỉ, cần gì phải dối trá như vậy? Hay là, ngươi cuối cùng chẳng qua là tự dối mình? Đúng vậy, thế nào lại có thể không quan tâm? Thân thể của Yến Tử Phượng ta chẳng lẽ có thể tùy ý chà đạp sao? Thế nhưng, người kia thì sao? Ngươi hơn một lần giao thân thể cho hắn, lẽ nào chưa từng thấy nhục nhã? Hắn cùng với hai người trước mắt kia, đối với ngươi mà nói, có gì khác nhau đâu? Biết rõ rằng mình nghĩ vậy, nhưng trong lòng vẫn không muốn thừa nhận. Không đúng, không phải thế này, người kia không giống, hắn không giống như vậy! Ngoại trừ hắn, không ai có thể động ta, ngoại trừ hắn ra!
…………….
[1] nghiệt triền: nghiệt: tội nghiệt; triền: quấn quanh.
[2] u thâm hạo đại: u tối, thâm sâu, rộng lớn.
[3] chi ~ của, hoan: hoan lạc.
.....................................
Note: Mình rất ngán edit những cảnh xxx, nên chỉ làm sơ, thông cảm -__- .
Tử Mệ chính văn Đệ Lục chương
Nghiệt triền (2)
"Thả... ra!" Ta đem hết toàn lực mà quát, thanh âm yếu ớt vỡ tan.
Thị phóng đãng cười to, quay nhìn ta, lộ ra vẻ mặt dữ tợn.
"Không được... động ta! Ai cũng... không được..." Ta ngẩng đầu, chậm rãi cập sát cái thân thể tùy ý làm bậy kia, nhắm ngay cổ hắn mà cắn mạnh xuống.
"A!" Hắn bật kêu to, dùng sức đẩy ta ra. Ta không buông, hàm răng sắc nhọn cắn chặt mạch máu bên cổ, mãi đến khi nó bị thủng, bên tai vang lên tiếng gân mạch vỡ ra. Máu tươi từ vết cắn phun ra, theo cổ hắn chảy ròng ròng xuống, tràn đầy miệng ta, cùng với mùi tanh nồng, khiến người ta thấy buồn nôn không chịu nổi. Ta kiệt sức ngã sang một bên, máu còn lưu lại trong miệng từ khóe miệng chảy xuống. Mụ hậu phi tức điên bóp chặt cằm ta, trừng mắt nhìn ta, đang muốn phát tác cơn giận, bỗng nghe thị vệ ngoài cửa hoảng hốt kêu to: "Hoàng thượng... Hoàng thượng..."
Cửa chính bị đá văng ra, bóng người xuất hiện tại cửa dưới ánh sáng yếu ớt nhìn không rõ, nhưng, không lầm được, chính là hắn!
Ninh phi hoảng sợ đứng lên, kinh ngạc nhìn người: "Hoàng... Hoàng thượng!"
Đáp lại chỉ là một bạt tai vang dội. Quân vương vung tay nặng nề tát vào mặt phi tử, làm thị ngã xuống đất, uy nộ [1] khiếp người khiến mọi người đều cả kinh quỳ xuống đất.
Đó là lần đầu tiên ta tận mắt thấy hắn nổi giận.
"Hoàng thượng tha mạng! Hoàng thượng tha mạng!" Hai tên kia hoảng loạn rời khỏi người ta, khóc lóc van xin.
"Kéo ra ngoài!" Trả lời bọn họ chỉ có một mệnh lệnh ngắn ngủi này.
"Điện hạ, điện hạ..." Tiểu Tứ mặt đầy tiếc thương chạy đến cạnh ta, đem áo ngoài rơi tán loạn khoác lên người ta.
Ta nhìn hắn, chỉ thấy toàn thân vô lực, một chữ cũng nói không nên lời.
Yến Tử Phượng, đây nhất định là báo ứng của ngươi, là trừng phạt của trời cao dành cho ngươi, trừng phạt ngươi làm nhiều việc ác, trừng phạt ngươi tâm địa ác độc; đã là báo ứng thì phải chịu, đã là báo ứng thì không được oán giận. Thế nhưng, vì sao trong lòng lại thấy ủy khuất khôn kể? Vì sao rõ ràng đã không có nước mắt, nhưng lại muốn khóc?
Hắn đi về phía ta, cúi người ôm lấy ta, trên mặt đã không còn phẫn nộ, đôi mắt chỉ còn tràn đầy yêu thương. Ta cúi đầu, tựa thật sát vào lòng hắn, chưa bao giờ cảm thấy mình lại yếu ớt đến vậy, chưa bao lại khát khao được dựa vào một người như vậy. Vì sao vòng ôm của ngươi lại khoan dung như vậy, khiến người ta không nhịn được muốn ghé vào? Vì sao hai cánh tay của ngươi lại ấm áp như vậy, khiến ngươi ta nhịn không được muốn tựa vào?
"Tử Phượng," thanh âm của hắn vang lên bên tai, thật trầm ấm, thật ôn nhu, "Trẫm sẽ không để bất luận kẻ nào tổn thương ngươi nữa."
Tất cả đã kết thúc rồi, ngươi nên vui mừng vì đã tránh được kiếp nạn này, thế nhưng, vì sao nước mắt vốn đã ngừng lúc này lại nhỏ xuống? Ngươi hồ đồ rồi sao? Người này, là người ngươi phải thống hận; tất cả ôn nhu của ngươi đều là ngụy trang, tất cả thiện ý của ngươi đều là giả dối, đều chỉ là vì mê hoặc hắn, mà lúc này, chẳng lẽ vì chính mình yếu đuối, ngươi lại không kềm nổi mà tín nhiệm hắn sao? Không phải, không phải thế này, nhất định không phải; nhưng hiện tại đã không còn khí lực mà suy nghĩ nữa, dù thế nào cũng được, dù thật sự là vậy, cũng chỉ là hôm nay, để ta dựa vào hắn như vậy một lần, chỉ hôm nay, chỉ hôm nay thôi.
***
Hắn ôm ta, đi thẳng về tẩm điện. Trong vòng tay hắn, thân thể không hề thấy nặng nề. Ta lẳng lặng tựa sát vào hắn, không muốn buông ra cảm giác ấm áp lúc này.
Lau đi vết máu ở khóe miệng, rửa sạch những ô uế trên người, ta lại khoác vào chiếc áo đơn mỏng, nhưng vẫn thấy ảm đạm. Hắn ôm ta đặt lên giường, nhẹ nhàng phủ chăn cho ta, đợi ta yên ổn nằm xuống rồi mới đứng dậy rời đi.
"Hoàng thượng," ta đưa tay bắt lấy cánh tay hắn, "Đừng đi."
Hắn quay lại, cúi đầu nhìn ta, nắm chặt tay ta trong lòng bàn tay của hắn.
"Đừng đi," ta nâng người dậy, đón nhận đôi môi nóng rực của hắn, "Ta muốn... Hoàng thượng..." Lần đầu tiên khát khao thân thể hắn như vậy, ta đem hết toàn lực nắm lấy gáy hắn, hôn hắn thật sâu, ngực vì hô hấp dồn dập mà phập phồng dữ dội.
Hắn cúi người mở áo khoác của ta, nhẹ nhàng tiếp cận ta, đôi môi ấm áp đáp lại cái hôn nồng nhiệt của ta, hai đầu lưỡi quấn lấy nhau, khiến ta gần như không thể thở. Hắn khẽ cắn môi dưới của ta, tràn đầy thấp nhu [2] không ngừng đi xuống phía dưới, hàm giảo [3] chỗ nổi lên trước ngực, đầu lưỡi nhẹ nhàng cuộn quanh. Ta nghe được hơi thở hỗn loạn của chính mình, cảm nhận được môi hắn quấn quýt, cảm nhận được tay hắn dịu dàng. Hắn nâng hai chân ta lên, tay vuốt ve giữa hai chân, xúc cảm nhu hòa mà mê hoặc này khiến người ta muốn ngừng mà không được. Ta nắm chặt đệm giường dưới thân, không thể khống chế mà bắt đầu rên khẽ, mặc cho dục vọng tiết áp [4] tan ra trong miệng hắn, nổ tung.
"Phượng nhi." Hắn cầm hai tay ta, tay hắn đan lấy tay ta, thanh âm trầm thấp gọi bên tai khiến người mê say.
"Hoàng... thượng," ý loạn thần mê, ta hầu như không còn nghe được thanh âm của chính mình, chỉ còn có thể cảm thấy cảm giác sợi tóc của hắn buông lơi cọ vào người ta cùng với thân thể hắn si mê quấy lấy cơ thể ta.
"A... A!" Tiếng rên đê mê biến thành kêu la, ta cố sức nhẫn nại, nhưng không ngăn lại được phân thân của hắn tùy ý tiến vào. Hắn tiến vào cơ thể ta như vậy, mang theo đau đớn ngượng ngùng cùng khoái cảm khó kháng cự.
Ta rút hai tay ra khỏi đôi tay hắn, ôm chặt hắn, thân thể bắt đầu không tự chủ được mà run lên, nóng bỏng như thiêu đốt. Môi hắn hôn sâu cổ ta, ta rên rỉ ngẳng đầu lên, thuận theo chuyển động của hắn.
"Phượng nhi muốn... Nữa... Thêm nữa..." Ta nũng nịu nỉ non, không ngừng đòi hỏi hắn.
Hắn khẽ vuốt ve mặt ta, nhìn ta bằng cặp mắt mê ly, trên mặt mang vẻ cười đầy mê hoặc. Ta mở to mắt, không kềm chế được, chỉ cảm thấy thân thể đột nhiên bị nâng lên. Hắn ôm lấy ta đặt trên người, đôi môi kề sát ngực ta. Tóc sũng mồ hôi dính trên mặt, ta ngồi ở hạ thân của hắn, hai tay siết chặt vai hắn, ưỡn người đón nhận đôi môi hôn nồng nhiệt của hắn, để mặc phân thân của hắn tùy ý làm bừa trong cơ thể ta.
Mặc cho mệt mỏi thế nào, mặc cho nóng rực thế nào, ta không ngừng muốn càng nhiều, càng nhiều. Khát khao dành cho hắn vượt qua tưởng tượng của ta, đây nhất định là tội nghiệt của ta, cần dục vọng của hắn từ trên người ta đòi nợ, mà dục vọng của ta lại đẩy chính mình xuống vực sâu.
Thế nhưng, chỉ một lần này, ta lại lần nữa tự bảo mình, chỉ lần này thôi, bất luận ngươi muốn hắn đến bực nào, đều cũng chỉ có thể trong ngày hôm nay, sau đó phải đem tất cả quên đi, bởi vì, ngươi chỉ có thể hận hắn.
***
Đêm đó, lại là giấc mộng kia.
Thiếu niên vươn tay về phía ta.
Nhưng mà,
Mở mắt ra, lại thấy khuôn mặt hắn.
"Phượng nhi," hắn cúi người nhìn ta, ôn hòa đặt tay lên trán ta, "Ngươi phát sốt."
Mắt ta có chút mơ hồ, thân thể nóng rực cảm thấy trận trận tê dại.
"Mau truyền thái y." Hắn đứng dậy nói với tên thị giả ngoài cửa.
Ta nắm tay hắn, áp lên mặt mình, say sưa nhìn hắn chăm chú: "Đừng đi..."
Hắn cúi đầu, môi hôn trán ta, đôi môi lành lạnh áp vào da thịt nóng rực đem đến cảm giác thật thoải mái: "Trẫm ở đây."
………………..
[1] uy nộ: uy nghiêm + phẫn nộ.
[2] thấp nhu: thấp: ẩm ướt; nhu: ôn nhu.
[3] hàm giảo: ngậm + cắn.
[4] tiết áp: giống như cửa chặn ---> dục vọng tiết áp: …
……………………………………………………………………………………………………..
1 comments:
Nếu muốn bạn cứ làm tiếp ^^
Mình làm bộ này là vì đã hứa sẽ tặng một người, cho nên mình vẫn làm ^^
Post a Comment