Xung quanh tế đàn không khí trang nghiêm ngưng đọng tầng tầng lớp lớp, dưới vũ điện [1] hoa lệ, hoàng thân quốc thích cùng quan lại ngồi vào chỗ của mình, yên lặng chờ nghi lễ bắt đầu. Ta tựa vào cạnh nhà vua, ngồi ở ghế trên, nhìn đám đông bên ngoài vòng bảo vệ dồn lên như thủy triều, người người vươn cổ nhìn lên, đầy trông chờ. Tử Thiên, mấy ngày trước vừa nhậm chức Thị trung, sau khi phân phối thủ vệ các nơi chuẩn bị xong, liền đến ngồi bên cạnh, sẵn sàng bảo vệ.
Ta ghé mắt nhìn nhà vua bên cạnh, không ngờ hắn lại chuyên tâm chờ đợi như vậy, có ta ở bên cạnh, ánh mắt của hắn lại dừng ở nơi khác, cùng những người kia như nhau, lúc này trong mắt hắn chỉ còn lại có một người. Nhớ lại lời Công chúa nói, tình huống này lại khiến ta không vui nhiều hơn ta tưởng.
"Làm sao vậy?" Hắn quay sang, trong mắt ánh lên nụ cười, "Chờ lâu có chút khó chịu sao?"
Ta quay đầu đi, nhìn vũ điện thắp đèn sáng rực, đáp: "Sao lại vậy chứ? Để thấy được phong tư của Thần quan đại nhân, chờ một chút thì có là gì đâu?"
Hắn đưa tay cuốn cuốn lọn tóc của ta, thấp giọng nói bên tai ta: "Hắn có lẽ là người duy nhất trên đời này có thể đẹp sánh với ngươi."
"Hoàng thượng quá xem trọng ta rồi," ta nghiêng mặt nhìn hắn, "Tử Phượng vô đức vô tài, sao có thể so sánh với Thần quan đại nhân?"
"Ái khanh quá khiêm tốn rồi," hắn cười nói, "Chỉ là, đối mặt với người ngang hàng mình, trong lòng hẳn có ít nhiều khó chịu phải không?"
"Tử Phượng đâu phải là người hẹp hòi như vậy?" Ta hờn dỗi nói, dời ánh mắt sang chỗ khác, "Hơn nữa, ta sao lại tự phụ đến mức dám đứng ngang hàng với Thần quan đại nhân?"
"Còn nói không hẹp hòi?" Hắn nâng cằm ta lên, xoay mặt ta về phía hắn, "Hai đầu mày đều muốn nhíu lại thành một rồi."
Ta bắt lấy tay hắn dời khỏi mặt mình, hạ mắt, không thèm nói nữa.
"Giận rồi à?" Hắn nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt ta.
"Không dám." Ta nói, vẫn như trước không nhìn hắn.
"Được rồi, được rồi, trẫm bất quá chỉ là nói đùa thôi," hắn kéo tay ta, vẻ cười trên mặt càng thêm đậm, "Trong mắt trẫm, sao lại có thể có người sánh ngang với ngươi?"
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, biết rõ đây chẳng qua là chút lừa dối chóng qua của bậc quân vương trong cơn ân sủng quý giá mà ngắn ngủi, nhưng có một điểm này, mong rằng nó là thật.
Tiếng nhạc hùng hồn vang lên, dưới ánh sáng lóa mắt của vũ điện, Thần quan thân mặc chính trang bước từng bước ngay ngắn lên trên điện. Tiếng ồn ào náo nhiệt vừa nãy bỗng chốc liền biến mất vô tung, người xem đều nhỏ tiếng nín thở, tập trung tư tưởng nhìn chăm chú. Chiếc cẩm bào dày nặng đỏ rực, dưới ánh lửa thắp quanh bốn phía, lôi cuốn hút hồn, những ký hiệu vàng óng thêu trên áo tỏa sáng lấp lánh đẹp lạ thường, đường nét đẹp đẽ tinh xảo của con ấn hình đóa hoa năm cánh lưu chuyển theo vũ bộ. Mặt nạ quỷ nhe nanh trợn mắt, lộ ra diện mạo dữ tợn, làm cho vũ tư vốn nhịp nhàng đoan chính [2] này phủ một tầng sắc thái quỷ mị. Vũ giả xòe rộng hai tay, chuông bạc buông xuống giữa cánh tay áo kêu lên lanh lảnh, vũ bộ nhẹ nhàng, ngọc thủ [3] khẽ giương, khéo léo xoay người, hết thảy đều thật thư thái phóng khoáng, nhưng lại ngưng đọng nặng nề.
Nhưng vũ tư ưu nhã này lại đột ngột ngừng lại giữa một đoạn đàn réo rắt cao vút, giống như vì tiếng đàn sáo bên tai bị lỗi mà buộc phải ngừng. Vũ giả dừng bước, đứng yên giữa đàn, mặt nạ trên mặt từ từ vỡ ra, hóa thành mảnh nhỏ rơi lả tả trên đất, dưới ánh đèn lại hiện ra khuôn mặt tái nhợt nhưng động lòng người, từ khóe miệng chảy xuống một dòng máu đen đục. Mắt hắn mơ màng, thần sắc đờ đẫn, muốn tiếp tục múa nhưng không thể chống đỡ nổi nữa mà ngã xuống đất.
Bỗng chốc trong điện ngoài điện bốn phía náo động cả lên, trong khoảnh khắc mặt nạ vỡ ra, khuôn mặt xinh đẹp kinh người của vũ giả cũng bị đánh nát. Điện thờ hoa lệ trang trọng bỗng nhiên bị bao phủ một mảnh điềm xấu quỷ bí. Thị vệ bên cạnh điện cũng hướng cả vào trong đài, vẻ mặt hoảng hốt mà nâng dậy vị Thần quan ngã trên đất.
"Tử Mạch..." Chưa bao giờ thấy trên mặt Tử Thiên lại hiện vẻ kinh hoàng thảng thốt như vậy.
"Thị... Thị trung đại nhân!" Bất chấp thị vệ phía sau cản lại, Tử Thiên đã vọt ra khỏi chỗ ngồi, vội vàng chạy đến vũ điện.
"Để hắn đi." Hoàng thượng, vốn đột nhiên đứng dậy vào đúng khoảnh khắc Thần quan ngã xuống, nói với tên thị vệ bên cạnh, sau đó ra khỏi ghế, đi về phía đại điện.
Ta đứng lên, đuổi theo bước chân gấp gáp của hắn, từ trên gương mặt nghiêm khắc nhìn thấy được bất an khó nén cùng giận dữ.
Thân thể mảnh khảnh của Thần quan giữa vũ điện to lớn trông thật yếu ớt, nổi bật trên khuôn mặt không chút huyết sắc là dòng máu đen đặc không ngừng tuôn ra từ khóe miệng, hắn cố gắng khôi phục ý thức, nhưng lại chỉ thấy bất lực.
"Tử... Thiên..." Hắn thấy Tử Thiên ngay trước mắt, nghe thấy Tử Thiên gọi tên mình, nhưng lại vô lực đáp lại; không rõ là mộng hay là thực, đầu ngón tay lại chạm vào mặt hắn lần nữa, là hắn, là Tử Thiên của ta, cho dù tất cả mọi người đều rời đi, hắn cũng sẽ ở lại cạnh ta, cho dù không thấy rõ mặt hắn, cũng biết được, đó chính là hắn. Thế nhưng, ngươi nhất định không thể nghe thấy, trong lòng ta yên lặng gọi tên ngươi, ngươi đến giờ vẫn không nghe thấy, giống như lúc này, bất luận ta khát khao muốn nhìn kĩ ngươi thế nào, bất luận ta muốn gọi tên ngươi thế nào, ngươi cũng không thể nhận ra, không thể hiểu được.
Khoảnh khắc tay hắn từ trên mặt mình rơi xuống, Tử Thiên chỉ thấy trong đầu trống rỗng.
"Là trúng độc," Thái y đi theo sau khi kiểm tra sơ liền quả quyết nói, "Phải lập tức đưa về cung trị liệu!"
"Gọi xe của trẫm, mau lên!" Hoàng thượng đứng yên một bên lớn tiếng quát, lại xoay người hướng về phía ta, "Tử Phượng, ngươi cũng cùng trở về."
"Hoàng thượng..." Ta do dự, chỉ thấy trên mặt hắn vẻ uy nghiêm không thể kháng cự.
"Trẫm lát nữa sẽ đuổi theo." Hắn ngắn gọn nói, không cho ta nhiều lời nữa.
Trên cỗ xe ngựa chạy như bay, Tử Thiên nắm chặt bàn tay từ trên mặt hắn rơi xuống, ôm lấy cơ thể dần dần lạnh đi trong lòng mình, dường như muốn mang theo người kia cùng hơi ấm của người ấy vĩnh viễn rời xa hắn. Ta ở một bên lẳng lặng nhìn, chỉ cảm thấy sắc mặt hắn so với Thần quan trong lòng còn muốn tái hơn.
Xe rất nhanh đã đến Bắc cung, các ngự y được gọi đến đã chờ sẵn trong cung.
Ta và Tử Thiên cùng chờ ngoài điện, qua tấm bình phong mỏng, có thể thấy bóng các ngự y ẩn ẩn hiện hiện. Hắn mặt không chút biểu tình đứng ngoài cửa, ánh mắt nhìn vào trong điện từ lâu đã mất tiêu điểm; chưa từng gặp qua một người thất hồn lạc phách đến mức này, đối với tất cả mọi việc xung quanh, hắn không nhìn thấy, cũng không nghe thấy.
"Tử Thiên," ta vỗ nhẹ vai hắn, thấp giọng nói, "Hắn sẽ không sao đâu."
Nhưng cũng không có tác dụng gì, hắn vẫn mang vẻ mặt tuyệt vọng mất mát kia, ánh mắt hơi chuyển đi dừng lại trên mặt ta, nhưng không có chút thần thái nào.
Đợi lâu như vậy, mãi đến khi ngự y rời khỏi tẩm điện, Tử Thiên mới khôi phục lại ý thức đã tan rã, cùng ta tiến vào phòng.
Thần quan nằm trên giường bệnh, hai mắt nhắm chặt, khuôn mặt còn chưa khôi phục huyết sắc vẫn lạnh lẽo như cũ.
"Trúng độc thật ra cũng không sâu," Tư Mã đứng bên cạnh nói, "Nhưng không chữa trị kịp thời, chỉ sợ cũng khó bảo toàn tính mạng."
Tử Thiên ngồi cạnh hắn, đưa tay vuốt ve hai má hắn; Tử Thiên đã từng nói, hắn không hề ấm áp, lúc này cũng vậy, nhưng giờ Tử Thiên lại thấy hối hận, hối hận chưa từng có, giống như là nếu hắn không nói vậy, người này giờ sẽ không nằm ở đây, cơ thể sẽ không tiều tụy lạnh lẽo thế này.
Tư Mã không nói gì mà nhìn Tử Thiên, cúi người ghé vào tai hắn nói: "Hắn cứ gọi tên ngươi mãi."
Ta nhìn mấy đầu ngón tay bị nắm chặt đến cứa vào lòng bàn tay của Tử Thiên, nhìn chăm chú cặp mắt nặng trĩu của hắn.
Không lâu sau, Hoàng thượng liền đến Bắc cung, đi theo còn có Hình bộ Thượng thư Lâu Tấn Văn. Vừa vào điện, Tử Thiên liền từ bên giường đứng lên, hướng về phía quân vương đang tiến đến: "Hoàng thượng thứ tội, vi thần tự tiện rời vị trí..."
"Đừng nói nữa," hắn đưa tay ngăn lời đối phương, "Đổi lại là trẫm, trẫm cũng sẽ như vậy." Sau đó lại quay sang ngự y đứng cạnh, hỏi: "Tình huống thế nào?"
"Bẩm Hoàng thượng," Tư Mã đáp, "Đã không còn tổn hại đến tính mạng, có điều dù độc tính đã được hóa giải, nhưng nội tạng lại bị thương tổn không nhỏ, cho dù trường kỳ điều trị, có lẽ cũng rất khó phục hồi hoàn toàn."
Hoàng thượng nhìn Thần quan nằm trên tháp, hai hàng lông mày nhíu chặt, nói với Thượng thư đứng sau: "Trẫm xem thoáng qua, mặt nạ chính là bị người khác phá hỏng, mấy thứ nhạc cụ dùng trong tế tự cùng thần khí [4] hình như cũng đã bị động tay động chân."
"Bẩm Hoàng thượng, quả là vậy." Thượng thư đại nhân trả lời, "Có thể kết luận rằng, người hạ độc và người phá hỏng thần khí là một. Có thể vào hậu trường của đại điển [5] mà động chạm vào thần khí, hơn nữa có thể tiếp cận Thần quan, cũng chỉ có người trông giữ thần khí tế tự. Vi thần đã phái người điều tra kĩ càng, tin rằng rất nhanh sẽ tra ra manh mối."
Hoàng thượng gật đầu, nhìn kẻ tâm thần không yên là Tử Thiên, nói: "Mấy ngày nay ngươi ở lại đi, chức Thị trung tạm thời để vài tên thị vệ thay thế."
"Tạ ơn Hoàng thượng!" Hắn cung kính đáp, thanh âm đầy mệt mỏi.
…………………
[*] Vũ tế: Điệu múa tế lễ.
[1] vũ điện: điện để múa.
[2] Hán Việt: lưu sướng công chính.
[3] ngọc thủ: bàn tay đẹp.
[4] thần khí: khí cụ dùng tế thần.
[5] đại điển: lễ lớn.
……………………………………………………………………………………………………............
0 comments:
Post a Comment