Nhớ lại lúc mới đến Việt phủ, Tử Hoành mới có chín tuổi, vì là hạng người hầu thấp kém nhất trong cái gia tộc to lớn này, hắn được ban cho cái tên Hồng Nhạc, nhưng hắn tuổi còn nhỏ nên cũng không biết, một chữ kia giống như dấu ấn, chứng tỏ thân phận hèn mọn của hắn.
"Mới tới à?" Trong hậu viện, nơi chỉ có hạ nhân mới ra vào, hắn gặp Tử Mạch, năm đó mười bốn tuổi, "Là muốn đi gặp quản gia phải không?"
Hắn đối mặt với vị thiếu gia xa lạ này, thận trọng gật đầu.
"Tên gọi là gì?" Đối phương lại hỏi tiếp.
"Hồng Nhạc."
"A..." Tử Mạch lắc lắc đầu, "Không tốt, phải sửa!"
Hắn ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn Tử Mạch.
"Quản gia đại nhân a, rất không thích màu đỏ," thiếu gia nói như thật, "Nếu như để hắn biết trong tên ngươi có cái chữ 'Hồng' này, hắn nhất định sẽ rất tức giận, sẽ đuổi ngươi ra ngoài. Có điều hắn thích nhất màu tím, ngươi chỉ cần sửa tên thành 'Tử Nhạc', nhất định sẽ làm hắn vui, sẽ không bị đuổi ra ngoài."
"Tử... Nhạc?" Hắn nửa tin nửa ngờ mà nhắc lại.
"Đúng," Tử Mạch cười nói, "Lát nữa khi hắn hỏi tên ngươi, cứ nói là Tử Nhạc, hiểu chưa?"
Do dự một hồi, nam hài ngoan ngoãn gật đầu.
Cùng bị mang vào phòng thu chi còn có vài tên hạ nhân mới tới khác. Quản gia thong thả đi qua đi lại trước một hàng người hầu kính kính cẩn cẩn.
Hắn nhớ rõ quản gia ngừng bước ngay trước mặt mình, dùng cái loại ngữ điệu cao ngạo lạnh lùng này mà hỏi: "Gọi là gì?"
"Hồng..." Hắn ấp úng trả lời, vẫn còn do dự, "Tử Nhạc..."
"Lớn mật!" Quản gia mặt lộ vẻ tức giận, vung tay đánh vào mặt nam hài, "Chữ này ngươi cũng có thể dùng sao?"
Nam hài ngã trên đất, ôm mặt bị đánh phát đau, cắn chặt khóe miệng ứa máu, thấy lòng đầy uất ức cùng với lo sợ nghi hoặc.
"Có chuyện gì?" Nghe được cái thanh âm ân cần kia thì, hắn đã được một đôi bàn tay ấm áp nâng dậy từ trên mặt đất; Tử Thiên mười bảy tuổi, gương mặt tuấn tú đầy sức sống, ánh mắt lộ vẻ quan tâm, chân thành mà ấm áp.
Nghe quản gia nói rõ đầu đuôi, Tử Thiên nhìn kĩ gương mặt đứa bé, ôn hòa hỏi: "Đau không?"
Nam hài nén nước mắt sắp chảy ra, nhẹ nhàng gật đầu.
"Ngươi cũng thật là," Tử Thiên nhìn nhìn quản gia trước mặt, giọng nói đầy quở trách, "Nó nhiều lắm cũng chỉ là một đứa trẻ, sao lại ra tay nặng như vậy!" Sau đó đưa tay cầm lấy chiếc khăn tay do Lan Nhược đứng phía sau đưa tới, cẩn thận lau vết máu trên mặt nam hài, xong còn không quên quay đầu lại nói với nàng: "Lần sau sẽ cho ngươi một cái mới."
Đây là Tử Thiên thiếu gia mà hắn biết, Tử Thiên thiếu gia mà đối với bất luận kẻ nào đều rất ôn nhu, người như vậy sao lại giận Thần quan đại nhân đến thế? Nhất định là đại nhân làm ra chuyện khiến thiếu gia thất vọng, chuyện mà ngay cả Tử Thiên thiếu gia vốn khoan dung cũng không thể tha thứ, nhất định là lỗi của đại nhân, đúng vậy, hắn vẫn luôn tin thế, hiện tại cũng vậy.
"Nói đúng đó," Tử Mạch sải bước tiến vào, nhìn chằm chằm mặt nam hài, "Đứa trẻ nhỏ như vậy, quản gia ngươi sao lại xuống tay được?"
Nam hài quay lại nhìn hắn, thần sắc trong mắt có chút phức tạp.
"Tử Mạch," nhìn thiếu niên đi tới, Tử Thiên hết cách mà nói, "Lại là ngươi gây chuyện phải không?"
Tử Mạch không nói lời nào, thấy đôi bàn tay đang che chở cho nam hài kia thì, bất giác cau mày, tiến lên gỡ tay Tử Thiên ra khỏi người hắn: "Không cho ngươi động vào nó!"
"Hả?" Tử Thiên kinh ngạc nhìn hắn, không phục nói, "Sao lại không cho? Hắn cũng không phải của ngươi."
"Quản gia," Tử Mạch gọi, mắt nhưng lại nhìn Tử Thiên, "Ta muốn tên này!"
"Chuyện này..." Quản gia vẻ mặt khó hiểu, "Nhưng mà..."
"Không phải còn thiếu một thư đồng sao?" Hắn cứ vậy mà nói, xong xoay mặt nhìn về phía nam hài, "Sau này ngươi là người của ta, chỉ được nghe một mình ta, người khác không được động vào ngươi, không thể sai bảo ngươi. Còn nữa, đã theo ta, thì không được gọi cái tên không ngóc đầu dậy nổi này nữa, ừm..." Hắn suy nghĩ một chút, "Thiên mạch thiên mạch, túng vi thiên, hoành vi mạch, ngươi gọi là Tử Hoành đi."
"Vậy... Vậy thì còn thể thống gì nữa!" Quản gia bực tức quá thể.
Tử Mạch kéo nam hài lại, giương mắt nhìn Tử Thiên, nói tiếp: "Sau này không được đến gần Tử Thiên, không được nói chuyện với hắn, hắn gọi ngươi cũng không được trả lời, càng không được để cho hắn động vào ngươi, nói chung không được để ý tới hắn, biết chưa?"
Nam hài hoang mang sợ hãi đứng yên, hướng về phía Tử Thiên mà ném một ánh mắt cầu cứu.
"Không được," Tử Mạch xoay mặt nam hài đi, "Nhìn cũng không được nhìn!"
"Ngươi cũng quá ngang ngược rồi," Tử Thiên cố tình lộ vẻ bất mãn, "Hơn nữa, còn nói cứ như thể ta là người xấu vậy."
"Ta mặc kệ," Tử Mạch bướng bỉnh nói, "Nói chung ngươi không được đối với hắn như vừa nãy nữa."
"Cái gì?" Tử Thiên hoang mang nhìn hắn, "Ta đối với hắn thế nào?"
"Ngươi..." Hắn trả lời, lại có chút do dự, "Ngươi đối với hắn... Ngươi đối với hắn tốt quá, sau này không cho ngươi đối với hắn tốt như vậy, ngoại trừ ta ra không được đối với người khác tốt như vậy, ngươi chỉ được đối tốt với một mình ta!"
"Ôi chao?" Tử Thiên nghiêng người nhìn hắn, "Ở đâu ra cái đạo lý như vậy? Ta thích đối tốt với ai thì sẽ đối tốt với người đó, đến đây, Tử... Tử Hoành," hắn kéo vai nam hài lại, "Nhất thiết không được nghe lời hắn, ngươi nếu đi theo hắn nhất định sẽ chịu thiệt thòi, hạ nhân trong nhà này có ai còn chưa bị hắn bắt nạt? Đi theo ta đi, thiếu gia ta nhất định sẽ chiếu cố ngươi thật tốt."
"Tử Thiên!" Tử Mạch tức giận kêu lên.
"Ngươi xem xem," Tử Thiên lắc đầu cười, "Đối với huynh trưởng của mình cũng gọi thẳng tên ra, đây có đúng hay không rất không ra thể thống gì, quản gia đại nhân?"
Quản gia đối với hai người này đã thấy thúc thủ vô sách, chỉ có thể đành chịu đứng một bên mà đau đầu.
"Còn không mau buông hắn ra!" Thanh âm của Tử Mạch vẫn ngang ngược kiêu ngạo như cũ.
"Hahaha," Tử Thiên cười thoải mái, "Ta không buông!" Hắn kéo tay Tử Hoành, chạy ra ngoài cửa, "Bá vương sắp phát uy rồi, còn không mau chạy à!"
Tử Mạch nhíu chặt mày, đuổi theo hai người.
……………………………………………………………………………………………………............
0 comments:
Post a Comment