You know my love goes with you
as your love stays with me
It's just the way it changes,
like the shoreline and the sea...


- Leonard Cohen -

Tuesday, August 24, 2010

Tử Mệ chính văn Đệ Thập chương - Vũ tế (2)



Đã có bao lâu rồi, không lẳng lặng ngồi yên một bên thế này mà ngắm khuôn mặt ngủ say của hắn? Ký ức đó đã quá xa rồi, trong sự tĩnh lặng của một chiều mùa hè, dưới ánh nắng đầu tiên của một buổi sớm mùa đông, Tử Thiên cũng như thế này, yên lặng, chăm chú mà nhìn hắn mơ ngủ; khi đó hắn vẫn còn rất nhỏ, rất đáng yêu. Tử Thiên đã từng cho rằng có thể cứ tiếp tục như vậy mãi, chưa từng nghĩ đến sẽ có biệt ly; hắn đã từng thề rằng sẽ không rời khỏi Tử Mạch, nhưng giờ lại phản bội lời thề. Việt Tử Thiên, ngươi là ích kỷ đến mức nào, kẻ rời khỏi hắn là ngươi, kẻ ôm quá khứ không buông cũng là ngươi, chỉ biết chìm trong những ký ức đã qua mà không chịu tiến lên, khăng khăng giữ lấy những hứa hẹn huyễn tưởng này; ngươi bảo thủ như vậy, nhưng lại đi trách hắn thay đổi, đây là kiểu dối trá gì, lại là loại tàn nhẫn gì? Ngươi luôn trách hắn tùy hứng, nhưng người bốc đồng nhất không phải là ngươi sao?

Bây giờ nghĩ những chuyện này thì có ích lợi gì? Ngươi nên sớm trở về bên cạnh hắn, sớm nhận rõ hiện thực. Mặc kệ hắn thay đổi thế nào, mặc kệ thân hắn ở nơi nào, chỉ cần hắn ở bên cạnh mình thì không phải là tốt rồi sao? Không phải chỉ cần hắn bình an là tốt rồi sao? Vì sao lại khiến cho hắn và ngươi rời xa nhau? Vì sao nhất định muốn hắn chiều phải theo ý ngươi? Hắn làm theo lựa chọn của chính mình, hắn có quyền như vậy, ngươi không có quyền chi phối cuộc đời của hắn.

"Tử Thiên thiếu gia," người nói chính là thị giả cùng Tử Mạch tiến cung, Tử Hoành, "Ngươi đã hai ngày không chợp mắt rồi, mau trở về nghỉ ngơi đi, nơi này đã có bọn ta trông chừng."

Tử Thiên nắm đôi bàn tay ốm yếu kia, hơi thở đã không còn yếu ớt khiến hắn hơi an tâm, "Tử Hoành," hắn nhìn thị đồng đã từng là một đứa trẻ trước mắt, trong lòng hơi kinh ngạc, nhưng rất nhanh lại mang theo vẻ cười vui mừng nói, "Ngươi cũng lớn rồi."

Lần nữa thấy được khuôn mặt tươi cười kia, nghe được thanh âm quen thuộc kia, khiến Tử Hoành nhất thời có chút thất thần; im lặng một lát sau, hắn cười thật nhẹ, nói: "Thiếu gia nhưng lại không hề thay đổi chút nào."

Tử Thiên đem bàn tay mình đang cầm đặt vào trong chăn, ánh mắt ôn hòa mà nhìn thị giả: "Tử Mạch tính tình không tốt, khi còn bé vẫn thích trêu đùa kẻ dưới, hầu hạ hắn nhất định không dễ dàng phải không?"

"Sao lại vậy chứ?" Tử Hoành thản nhiên đáp, "Thần quan đại nhân hắn đã không còn là tiểu hài tử nữa."

Nghe câu trả lời như vậy thì, Tử Thiên có chút ngạc nhiên, Tử Hoành vẫn gọi hắn là "Thiếu gia", nhưng lại xưng hô với Tử Mạch là "Thần quan đại nhân"; cho dù là thị giả ngày ngày đi theo bên người cũng cảm giác được sự thay đổi của Tử Mạch sao? Thế nhưng, hắn nói không sai, người kia đã không còn là tiểu hài tử nữa rồi.

"Thiếu gia," Tử Hoành tiến lên đỡ Tử Thiên đang muốn ngã xuống, lo lắng mà nói rằng: "Nếu như ngươi cũng ngã bệnh, Thần quan đại nhân tỉnh lại không nhìn thấy ngươi, nhất định sẽ lo lắng."

Tử Thiên ngẩng đầu, nhẹ giọng cười: "Đường đường là Thị trung đại nhân, đâu có thể dễ dàng bệnh như vậy?"

Thị giả đành chịu mà thở dài, nói tiếp: "Vậy ở phòng khách kế bên chợp mắt một chút được không? Hắn tỉnh lại, ta liền đánh thức ngươi."

Tử Thiên lắc đầu, suy nghĩ một chút: "Đây là lần thứ hai ta trơ mắt mà nhìn hắn ngã xuống trước mắt mình, lần trước ta đã bảo với chính mình tuyệt đối không thể để chuyện như vậy xảy ra nữa, nhưng ta lại không làm được; vì thế lần này, ít ra để ta ở cạnh hắn, để hắn khi tỉnh lại thì người đầu tiên nhìn thấy sẽ là ta, như vậy có lẽ hắn sẽ không thấy sợ hãi như vậy, bất lực như vậy nữa."

Tử Hoành đứng tại chỗ, nhìn chăm chú gương mặt nhu hòa của hắn, cùng với hắn trong trí nhớ giống hệt nhau; người này quả nhiên một chút cũng không thay đổi.

……………………………………………………………………………………………………............

0 comments:

Post a Comment