You know my love goes with you
as your love stays with me
It's just the way it changes,
like the shoreline and the sea...


- Leonard Cohen -

Saturday, November 3, 2012

Túy ca - Chương 10


Chương 10
Hợp tan

"Y nhớ rõ, y chỉ cười mà nhìn cậu thiếu niên kia; những thứ khác, đều tan mất như bụi, đều thấy không rõ." 
...
Vĩnh Lạc âm thầm giật mình; những lời đồn đãi trong giang hồ quả nhiên rất ít chuyện là không có lửa mà có khói. Đối với chuyện kho báu này, y vốn cũng chỉ cười cho qua, nghĩ rằng chỉ là vài thế lực võ lâm nào đó bịa chuyện để lừa người lừa ta. Cho dù có tin đi nữa, kho báu, tiền tài, y không thiếu, nên cũng không mấy hứng thú.

Từ khi biết chuyện, y đã ăn sung mặc sướng, vì vậy y không hiểu được vì sao lại có nhiều người khăng khăng cố chấp muốn có được những thứ vàng bạc châu báu này đến vậy. Y cũng không nghĩ rằng có ngày chính mình cũng vì những thứ này mà hao tâm tổn trí, mà độc ác tàn nhẫn. Người ta luôn bất tri bất giác mà thay đổi, ngay chính bản thân cũng không nhận ra, đến khi đột nhiên quay đầu lại, mới thấy mình đã cách mình của ngày xưa rất xa.

Y cũng không có hứng thú nghe phần còn lại của câu chuyện, chỉ đoán không được ý đồ của Trương Tạ. Vì kho báu sao? Ha ha ha.



Bên ngoài đã nửa đêm, đèn trong căn phòng gỗ ở hậu viện đã sớm tắt, Vĩnh Lạc cứ thế mà đứng ngoài cửa sổ, chỉ thấp thoáng thấy được luồng kiếm quang như ẩn như hiện sau cánh cửa sổ đóng kín.

Y nghĩ đến thê tử. Mọi người đều ca ngợi nàng dịu dàng hiền lương, thông minh từng trải. Tốt thì tốt, tốt đến mức ngay cả một từ để bắt bẻ cũng không tìm được, nhưng phu thê lại vẫn tương kính như tân (1). Nàng bình thản tĩnh lặng, giúp chồng dạy con; y nhưng tâm hoài giang hồ, du hành bất định. Có lần không gặp nhau suốt một năm rưỡi, y ngồi trong xe ngựa nhìn ra, từ xa có thể thấy nàng đứng trước cánh cửa son lớn chuẩn bị nghênh đón, cười như tiên nữ. Đợi y đến gần, nàng cúi người quỳ xuống, hắn đưa tay nâng dậy. Sự xa cách giữa hai vợ chồng thể hiện rất rõ trong những lễ tiết rườm rà này. Nàng cũng không giống như những người đàn bà khác, ríu ra ríu rít mà oán trách kể lể trước mặt trượng phu; nàng chỉ cẩn thận chăm sóc hầu hạ y thật chu đáo; nàng sẽ lơ đãng hỏi, vết thương này vết thương kia còn đau hay không, ngay cả những dấu vết nhỏ nhất trên người cũng không qua được mắt nàng. Nàng cũng không hỏi y bận rộn chuyện gì, không oán giận, không tranh cãi, ngay cả khi chung chăn gối cũng cố hết sức mà chu toàn lễ độ.

Phụ nữ hắn gặp qua rất nhiều, cưỡi ngựa xem hoa qua rồi, tất cả đều nhạt dần thành một bức họa viễn sơn (2). Từ Tĩnh Bình, có thể nói là cảnh nền (2) chung trong tất cả những bức họa này, rõ ràng là nhạt nhất, nhưng lại không thể nào bỏ qua. Mười tám tuổi đón dâu, rốt cuộc, y cưới chính là mỹ nhân, hay là một nước cờ củng cố giang sơn?

Tốt thì tốt, nhưng không phải là bức tranh sơn thủy vẩy mực (3) sâu trong lòng kia, có thể đậm đến tận mắt, tận mày, tận tâm hồn.

Chỉ là, sao bỗng dưng nhớ đến nàng?

Lại bỗng dưng nhớ đến lần chia tay Liên Huyết ở Kỳ Liên sơn, và lần gặp lại ở Bắc Bình. Có lẽ, chỉ liên tiếp nghĩ đến hai người như vậy, mới có thể khiến lòng y bình tĩnh.



Năm vừa quen Liên Huyết, y là một Chúc Vĩnh Lạc lòng tràn đầy chí lớn tuổi trẻ. Hai người cưỡi hai con ngựa hoang không yên cương dạo khắp các vùng biên cương, từ Bắc Bình đến Thanh Hải, thậm chí xa hơn. Thảo nguyên, hoang mạc, đều cùng nhau du ngoạn qua. Dưới chân Kỳ Liên sơn, cậu thiếu niên áo đỏ hỏi y có nguyện ý ở lại nơi đó hay không, từ nay về sau chăn dê nuôi ngựa, cưới một cô nương Kỳ Liên sơn vui vẻ, xem mặt trời mọc rồi lặn, đợi băng tuyết tan.

Y cười: "Tiểu hài tử mới thích vậy!"

"Ngươi không thích sao?" Liên Huyết có chút thất lạc, mím môi, lúm đồng tiền liền hiện ra.

"Thích thì thích, nhưng ta không làm vậy được." Chúc Vĩnh Lạc lúc đó, trong lòng tự cho rằng, y trời sinh cao quý, đâu thể nào sống kiểu phàm phu tục tử như thế. Ngoài miệng không nói, nhưng mặt y đã đầy vẻ khinh rẻ, cũng không nhận ra chút bừng tỉnh trong đáy mắt thiếu niên.

"Nếu ta báo thù xong mà còn sống, ta sẽ quay về nơi này..." Liên Huyết ngẩng đầu nhìn ngọn núi xa, tuyết phủ trắng xóa. Dưới ánh sáng của tuyết, mắt hắn trở nên trong vắt, dường như trong đôi mắt tinh thuần kia, tuyết đã dần tan.

Vĩnh Lạc cười nói: "Mai chúng ta về Nam Kinh! Tính ra cũng có một năm không về nhà rồi, không biết Sí nhi có cao thêm chút nào không."

Liên Huyết kinh ngạc, không nói lời nào.

"Rất ngạc nhiên sao? Con ta, lúc đi mới cao thế này thôi, nhưng rất thông minh."

Chần chờ một lát. "Được. Tối nay ta nướng thịt dê làm tiệc tiễn ngươi", Liên Huyết đột nhiên nói lớn, khiến người qua đường đều quay lại nhìn. Hắn cười, vừa cười, hai lúm đồng tiền trên má lại càng thêm sâu.

"Sao, ngươi không đi cùng ta à?"

"Ta lại không có nhà. A, ta có nhà, hải đảo đầy lá đỏ bay. Có cơ hội gặp lại, ta dẫn ngươi lên đảo xem hoa của vọng xuân thụ. Trắng y như tuyết, không, còn trắng hơn tuyết nữa. Đó là vào đầu xuân. Có điều, lúc đó ngươi lại không thấy được rừng phong lúc đỏ nhất rồi... Ai, cũng không có cách nào."

"Không đi cùng ta?" Vĩnh Lạc tiếp tục hỏi.

"Ừ!"

"Ngươi là người ta mời!"

"Sau này không phải nữa."

"Thế này là sao đây?"

"Ta còn có thù lớn của phụ mẫu phải báo. Ơn cứu mạng của ngươi, ta báo đáp sau vậy."

"Tiểu tử, đừng lộn xộn!" Vĩnh Lạc sầm mặt, khẽ quát lên.

"Ai là tiểu tử chứ. Vĩnh Lạc, ngươi từng nói, ta có tự do tuyệt đối. Một năm nay, chúng ta đã giết không ít người. Tuy ngươi nói rằng bọn họ đều đáng chết, nhưng ta nghĩ, ta không muốn giết người nữa."



Tâm tình của cậu thiếu niên thay đổi thất thường như thể thời tiết vậy. Y nghĩ, có lẽ là bình thường dung túng hắn quá rồi, quên mất cả tôn ti trật tự, mới có thể khiến hắn dám nói như vậy với y. Đêm xuống, Liên Huyết ngồi ngoài chiếc lều vải màu trắng dựng dưới chân núi nướng thịt dê, y ngồi trong lều, cố ý chờ hắn đến xin lỗi, đến làm hòa. Cậu thiếu niên kia lại cứ nhất định không đến.

Giằng co đến sáng hôm sau, lửa ngoài lều đã sớm tắt, thiếu niên ngồi trên đống gỗ khô ngủ rất say. Chiếc áo khoác da sói màu nâu đã rơi xuống cạnh đống thang, hắn chỉ mặc chiếc áo đỏ mỏng manh mà ngủ trong gió, khóe miệng vẫn còn hơi cong lên mang theo chút giận dỗi. Dù sao cũng chỉ là một tên nhóc còn rất trẻ con. Đầy trên giá là những tảng thịt nướng đã lạnh ngắt, hương vị cũng bay mất.

Y cầm lấy áo khoác định đắp cho hắn... Thôi quên đi...

Nghĩ đến vừa bực mình lại vừa buồn cười, đi giận dỗi một cậu thiếu niên còn chưa rành thế sự. Cũng tốt, vốn đang phân vân lần này quay về Nam Kinh có nên cho hắn biết thân phận thật của mình hay không. Cứ vậy đi, để hắn cho rằng y là một tay giang hồ hiệp khách thích chõ mũi vào chuyện người khác đang du sơn ngoạn thủy.

Y dẫn ngựa đi thật xa rồi mới lên lưng ngựa, quất roi. Cũng không biết thiếu niên thức giấc hay chưa.



Mùa xuân năm đó, y dùng nhiều thời gian nhất để đến phương Bắc. Từ Nam Kinh đến Bắc Bình, trùng trùng điệp điệp, giống như một lần xuất chinh đánh địch. Y rút kiếm chỉ về phía Bắc, tưởng tượng sau ngọn núi kia là rất nhiều bộ tộc man di mọi rợ âm mưu thôn tính Trung Nguyên; y chí khí hào hùng, muốn cho bọn người thắt tóc bím cưỡi ngựa hoang kia từ nay về sau không dám bước vào Trung Nguyên nửa bước.

Đó là lần đầu tiên trong đời y cảm thụ được rõ ràng tự do, độc lập, tráng liệt, cùng với trách nhiệm. Là một mảnh thiên địa lớn hơn cả giang hồ. Y bay nhảy trong mảnh thiên địa đó, muốn tìm một người cùng uống rượu cùng múa kiếm, say sưa giữa núi rừng. Nhưng không có ai. Ngay cả rượu cũng phải cai, chỉ vì không đành lòng cô phụ lời thỉnh cầu duy nhất của thê tử đối với y suốt bao nhiêu năm ròng.

Nếu như có Liên Huyết...



Vừa nghĩ vậy, Liên Huyết đã đến.

Hắn đứng ngoài tửu quán, dưới lầu cao, áo đỏ như máu. Hắn một mình đứng cạnh Ngọc Long, đôi mày rất đậm, nụ cười rất nhạt, hai lúm đồng tiền rất sâu. Một tay cầm kiếm, một tay vỗ vỗ lưng ngựa, dường như nói gì đó, y nghe không rõ, nhưng Ngọc Long lại hí dài một tiếng, liên tục bước quanh hắn.

Hắn ngẩng đầu, vừa lúc bắt được ánh mắt từ trên ban công nhìn xuống, cười, lớn tiếng gọi to: "Này, lại gặp rồi!"

Chỉ sợ đối phương không nhớ rõ nữa, hắn lại vội vàng thêm vào: "Còn nhớ không? Liên Huyết bị Chúc Vĩnh Lạc vứt dưới chân Kỳ Liên sơn ấy!"

Hắn nhảy lên lầu, đập kiếm lên bàn, hất mặt nói: "Đại thiếu gia đến từ Nam Kinh, ngươi còn muốn mời ta làm hộ vệ bên người ngươi không?"



"Đến tửu quán, nhưng lại uống trà, Chúc Vĩnh Lạc, đừng nói là ngươi hỏng rồi chứ?"



"Ta thấy Ngọc Long mã, là biết ngay ngươi ở gần đây."



"Tuyết ở Kỳ Liên sơn tan hết rồi, cũng không đợi được ngươi trở lại. Đúng là thiếu nghĩa khí."



"Được rồi, ta không thèm tính toán. Nhưng bây giờ ngươi phải mời ta uống rượu."



"Cười cái gì, trên người ta không có chút ngân lượng nào. Ta nghĩ, ta đúng là vẫn nên đi kiếm việc gì đó mà làm thì tốt hơn."



"Ngươi không nói gì, không nói gì là đáp ứng rồi? Lại đây, uống rượu với ta."



Y nhớ rõ, y chỉ cười mà nhìn cậu thiếu niên kia; những thứ khác, đều tan mất như bụi, đều thấy không rõ. 



--- Quyển 1 hoàn ---

.................

(1) Tương kính như tân 相敬如宾: Kính nhau như khách. Chỉ dùng riêng cho vợ chồng.

(2) Tranh vẽ cảnh núi non nhìn từ xa. Nền của tranh thường là dãy núi ở xa nhất.




(3) Sơn thủy vẩy mực 泼墨山水: Tranh vẽ bằng bút nhúng ngập mực, trông như thể dùng mực vẩy thành. Tranh tùy ý, phóng khoáng, không gò bó, thể hiện tâm hồn hướng đến tự do. Họa sĩ đầu tiên áp dụng thủ pháp vẽ tranh này là Vương Duy. 




0 comments:

Post a Comment