You know my love goes with you
as your love stays with me
It's just the way it changes,
like the shoreline and the sea...


- Leonard Cohen -

Sunday, October 28, 2012

Túy ca - Chương 8


Chương 8
Thuyền ngộ (1)

"Người ta nói Môn chủ Thiên Đao môn ngoan tuyệt, hắn còn muốn biện bạch cho ngươi. Ta thấy, người đời nói không sai, trong mắt ngươi chỉ có bản thân ngươi."
...


Từ Tăng Thọ ngây người trên cột buồm, bị một cú đá của Tưởng Phi khiến cho đứng không vững, hai tay chới với, rơi "phịch" vào nước. Đợi hắn lần nữa nhô đầu ra, thấy mình đã ở ngay dưới chiếc thuyền gỗ lim nọ, chút nữa đụng vào boong thuyền. Trương Tạ đưa tay ý bảo hắn lên thuyền, Từ Tăng Thọ lại tỏ ra lúng túng, lần nữa lặn xuống nước, bơi về thuyền của mình. Tưởng Phi trêu hắn: "Vẫn tưởng rằng Thiên Đao môn ngọa hổ tàng long dữ lắm, lại gặp một tên tiểu tử chưa rành thế sự như ngươi!"

Từ Tăng Thọ lạnh đến phát run, trừng mắt liếc Tưởng Phi, xoay người đi vào khoang thuyền.

Trương Tạ thấy Vĩnh Lạc thần thái ngạo mạn, nhìn vào mắt hắn, thấy đối phương không có chút ý định mở miệng, không cách nào khác đành đi đầu giữ lễ, gật đầu cười với Vĩnh Lạc nói: "Tại hạ Võ Đang Trương Tạ, không biết công tử..."

Tưởng Phi giành trước phóng đao, châm chọc nói: "Danh nhân như Trương đại hiệp đây chúng ta đều ngưỡng mộ thật lâu rồi, vô danh tiểu bối như chúng ta, Trương đại hiệp đương nhiên sẽ không nhận ra."

Trương Tạ cười nói: "Miêu Nhãn Lang Tưởng Phi, tại hạ cũng là cửu ngưỡng đại danh (2)." Tưởng Phi cười ha hả, nói: "Không ngờ còn có người nhận ra lão tử!"

"Chúng ta dường như đã gặp qua?" Đợi thuyền đến gần, Trương Tạ lần thứ hai giữ lễ hỏi.

Vĩnh Lạc đột nhiên bước lên thuyền của đối phương, thờ ơ cười nói: "Hạnh ngộ, tại hạ... Chúc Vĩnh Lạc."

Chúc Vĩnh Lạc? Tổng Môn chủ Thiên Đao môn? Trương Tạ thần sắc không đổi, chỉ cung kính mời khách vào thuyền. Có những chuyện, cả hai đều ngầm tự hiểu.



"Hoàng Sơn võ lâm đại hội năm đó, ngươi tiếp ta một chiêu, là vì Liên Huyết." Trương Tạ nhớ lại tình cảnh hôm đó, ngược lại thấy có chút may mắn mình lúc đó không biết y là Chúc Vĩnh Lạc.

"Ta đến, chỉ để hỏi ngươi một việc."

Trương Tạ hiểu rõ, cười: "Liên Huyết tùy hứng."

Vĩnh Lạc "Ừ" một tiếng, thở dài nói: "Hắn là người của Thiên Đao môn ta."



"Phụ mẫu hắn là ai?"

"Ha ha ha, Thiên Đao môn các ngươi khi chỉ định một tay kiếm khách nào đó, chẳng lẽ không điều tra gốc gác hắn trước sao?" Trương Tạ cười khiến Vĩnh Lạc có chút tức giận, nhưng nghĩ kĩ lại, riêng chuyện của Liên Huyết, quả thật là qua loa sơ sẩy. Cũng là sau khi hắn đi mới nhận ra, dĩ nhiên không tìm được chút đầu mối nào.

Năm đó tại Yến Hành tiêu cục, y dùng chút tiểu xảo, cứu hắn thoát khỏi vòng vây. Sau đó, qua vài lần tương phùng được sắp đặt trước cùng với mấy lần gặp chuyện bất bình trên đường, đã mua chuộc được sự ngưỡng mộ và trung thành của thiếu niên.

Có lẽ sẽ không còn lúc nào ham vui như thế nữa - y tuổi trẻ kiêu ngạo, ngoạn khắp giang hồ; hắn ngây thơ non nớt, thế sự chẳng rành.

Thiếu niên muốn báo ân, y khoát tay nói không bằng cùng y túy ẩm (3). Thiếu niên nói mình vừa từ đảo đến, giang hồ thật lớn, vừa đầy kích thích, vừa khiến người ta sợ hãi. Y kể hắn nghe về Nam Kinh phồn hoa, thấy ánh mắt thiếu niên tràn đầy khao khát. Y dạy hắn cách nhận rõ thân phận người qua đường, cách dùng xảo thuật mà thắng đối thủ, thiếu niên nghe đến say mê, cuối cùng phục y sát đất.

Say đến bình mình, y đứng dậy cáo từ. Thiếu niên không muốn, hẹn khi nào có duyên tái ngộ, lại uống suốt đêm trường.

Thiếu niên say mà múa kiếm, y trộm nhìn thật rõ. Chỉ một thanh kiếm phổ thông, chỉ một chiêu thức bình thường, nhưng trong tay hắn lại biến ảo khôn lường, khiến người hoa mắt.

Thiên Đao môn vẫn thiếu một tay kiếm khách giỏi. Y cười thầm - Tìm đúng người rồi.

Còn chưa kịp sắp đặt lần gặp gỡ tiếp theo thì, vừa ngẩng đầu, đã thấy bóng áo đỏ phi ngựa phóng qua, cách xa hơn trượng, tiếng vó ngựa ngừng bặt. Thiếu niên nhướng mày xoay người, đầy hăng hái: "Ha, khéo thật, lại gặp rồi." Khi đó, trên trời, ánh tà dương đang rất nồng.

"Vẫn chưa biết tên ngươi! Ta là - Liên Huyết, 'huyết' mang sắc đỏ."

"Chúc - Vĩnh Lạc."

"Vĩnh Lạc!" Hắn thuận miệng gọi, không chút khách khí. Hiển nhiên hắn vừa bước vào giang hồ, chưa bao giờ nghe qua đại danh của Chúc Vĩnh Lạc. Cái tên này lần đầu bị người gọi như thế, khiến người hầu bên cạnh y cả kinh. Y nháy mắt với người hầu, cười to: "Khéo thật, lại gặp nhau."

Y lại vội vàng sắp đặt cho người hầu rời đi, rồi lại hóa thân thành một công tử đầy chính nghĩa, muốn đi Bắc Bình ám sát một tay ác bá, trừ họa cho giang hồ, chỉ tiếc rằng thiếu một người giúp. Thiếu niên đứng ra, nói nguyện vì hắn mà cống hiến sức lực (4).

Thật là một cái bẫy vừa buồn nôn vừa dung tục, nhưng lại rất đẹp đẽ, y nghĩ. Chớp mắt, đã sáu năm rồi.



"Ta đang hỏi ngươi, thân thế của hắn! Tại sao hắn lại được phụ mẫu ngươi thu dưỡng?"

"Haha, Chúc Môn chủ, mọi người xem ngươi như thần, nhưng thì ra cũng chỉ là một tay giang hồ hậu bối hấp tấp nóng nảy!" Khuôn mặt gầy gò của Trương Tạ dường như một khi cười sẽ tác động đến toàn bộ các dây thần kinh trên mặt, có vẻ đặc biệt quỷ dị. Vĩnh Lạc không khỏi thấy phát lạnh từ tận đáy lòng. Từ khi tiến nhập vào khu vực đảo này, y rõ ràng mất đi một chút tự chủ.

Muốn nổi giận, nhưng lại nhịn xuống. Chỉ cười cười, tiếp tục hỏi.

Trương Tạ đứng dậy, thong thả đi vài bước, thở dài nói: "Ta thật mong lần này ngươi có thể mang Liên Huyết đi."

"Hắn cũng không phải con rối, nói mang đi là có thể mang đi. Hơn nữa, ta hà tất phải đi cầu một người đã từng phản bội ta." Vĩnh Lạc trong lòng khó chịu, bất tri bất giác lại trút giận lên Liên Huyết.

"Ngươi quả nhiên tuyệt không hiểu hắn." Trương Tạ cười lạnh nói.

"Hắn bất quá cũng chỉ là một tùy tùng của Chúc Vĩnh Lạc ta, Thiên Đao môn có vô số sát thủ như thế. Hiểu, đương nhiên không bàn đến."

"Chúc Môn chủ thiên lý xa xôi ra khơi, sẽ không để gặp Trương Tạ ta trên thuyền chứ?"

Vĩnh Lạc nhớ lại vẻ lạnh nhạt ở Mai Khư, lòng hạ quyết tâm, nói: "Kẻ muốn giết ta, ta đương nhiên sẽ không đơn giản buông tha."

Trương Tạ lập tức cảnh giác đứng lên, rút trường kiếm ra: "Ngươi đến giết hắn? Không thể nào! Ngươi làm gì bọn họ rồi?"

Vĩnh Lạc cười không đáp. Lần này đến phiên Trương Tạ thấy lạnh run cả người. Hắn tự nhận rằng liệu sự như thần (5), dựa theo "Chúc Vĩnh Lạc" mà Liên Huyết nhắc đến, hắn cho rằng hai người bọn họ nhiều ít cũng xem như là sinh tử chi giao. Nhưng hiện tại, hắn lại không rõ nữa. Cái kẻ cầm quyền tối cao đứng sau Thiên Đao môn này, tất nhiên cũng nên là lòng dạ hiểm ác, những lẽ thường mà người ta vẫn tuân theo, không nhất định áp dụng được với y.

"Chúc Môn chủ sợ rằng không hạ thủ được! Nếu ngươi muốn giết hắn, năm đó đã giết rồi. Đương nhiên, nếu Liên Huyết thật sự muốn giết ngươi, năm đó ngươi cũng đã sớm chết."

"Ngươi tin tưởng kiếm pháp của hắn như vậy sao?"

"Tất nhiên!"

"Ngươi biết hắn tại sao phải giết ta?"

"Ta không biết! Có điều, mẫu thân hắn, là người của Ma giáo."

...

"Lẽ nào ta giết mẫu thân hắn? Không, không đúng, trước khi tiêu diệt Ma giáo, phụ mẫu hắn cũng đã qua đời." Vĩnh Lạc nhớ lại ngày đó bọn họ đến Ma giáo, trình bái thiếp xin gặp Lâm Uy Lam, vào biệt viện của Ma giáo, xem Diệp Bách Niên tiêu diệt Ma giáo, lại cứu Tuyệt sắc Ma đao... Suốt đường y cũng không nhận thấy cậu thiếu niên bên người có gì khác thường. Có lẽ là mình sơ suất. Lúc này y chợt bừng tỉnh, Như vậy, Liên Huyết hận mình, quả thật là có liên quan đến Ma đao Phân đường

"Hắn có thể giải thích với ta, tại sao hắn lại không làm?" Trong lòng vẫn thấy tức giận, suốt đường vui đùa, gắn bó với nhau, hắn nhưng lại không tín nhiệm y, không hỏi rõ trắng đen đã muốn giết y. Nghĩ đến Chúc Vĩnh Lạc y còn không đến phiên bị một tên tùy tùng giáo huấn.

"Người ta nói Môn chủ Thiên Đao môn ngoan tuyệt, hắn còn muốn biện bạch cho ngươi. Ta thấy, người đời nói không sai, trong mắt ngươi chỉ có bản thân ngươi."

"Ngươi!" Vĩnh Lạc hất chén trà đi, giơ tay tung ngay ra một chưởng. Trương Tạ nghiêng mình tránh, cười nói: "Chúc Môn chủ xuất thủ quả nhiên hung hãn." Trong đầu hắn nhưng bỗng nhiên hiện lên một câu nói: Gần vua như gần hổ.

Y tuy không phải ngôi cửu ngũ, nhưng thân phận trên vạn người ở Thiên Đao môn cũng đã đủ khiến người giang hồ khiếp sợ. Để Liên Huyết ở cạnh hắn, rốt cuộc là tốt hay xấu?

"Khoan đã, ngươi nói Liên Huyết không cố tình muốn giết ta?" Nhớ lại hôm đó, hắn đột nhiên từ ngoài đại sảnh xông vào, ngay trước mặt các Phân Đường chủ hỏi y tại sao không ra tay cứu Lâm Uy Lam, mắt đầy oán hận. Chúc Vĩnh Lạc y đương nhiên không thể nào bị một tên tùy tùng vô lý chất vấn ngay trước mặt mọi người, vì vậy y bày ra tư thái Tổng Môn chủ, hét lên ra lệnh hắn rời khỏi đại sảnh, mắng hắn không có tư cách can thiệp.

Thiếu niên không hài lòng, rút kiếm hỏi: "Ngươi ngay từ đầu đã đùa bỡn ta, đúng không?" Hắn ra tay quá nhanh, nếu như một kiếm đó thật sự đâm tới, ai cũng không cản được.

Chuyện là vậy, lần tranh chấp lớn nhất trong hơn hai năm trời. Y cười gằn vài tiếng, đẩy trường kiếm ra, vung tay tát vào khuôn mặt còn trẻ con của thiếu niên; chủ tớ, huynh đệ, tình nghĩa đứt đoạn, từ đó về sau mỗi người một ngả.

Vĩnh Lạc cũng không phải không hiểu, một kiếm đó căn bản chỉ là hình thức.



"Đi đi. Đừng để ta lại nhìn thấy cái mặt ngoài cười nhưng trong không cười của ngươi!" Vĩnh Lạc lại ngồi xuống bên bàn, một chén trà rót vào bụng, thấy nóng hổi, lại không nhịn được mà ho lên. Ha ha ha, là Long Tĩnh, hay Bích Loa Xuân? Mà trà cái thứ này, nếu lòng nôn nóng, thì có khác gì rượu đâu?

Trương Tạ cười nói: "Đây hình như là thuyền của ta."

Vĩnh Lạc nhất thời xấu hổ, đúng lúc Từ Tăng Thọ tông cửa xông vào kêu lớn: "Tứ ca, trên biển có xác chết trôi!" Trương Tạ lập tức đi ra ngoài. Vĩnh Lạc nhìn quanh, thuyền rất lớn, lại có vẻ rất trống trải, ngoại trừ phu chèo thuyền, không gặp một tên tùy tùng nào. Với bản tính cần kiệm của Võ Đang, đi thăm người thân mà lại phô trương như vậy...

Chỉ là, y giờ đây không rõ, lần này đi ra tìm kiếm, rốt cuộc là tìm cái gì?



Bên kia, Tưởng Phi cầm tẩu thuốc khẩy khẩy thi thể. Mấy vết đao thương trên ngực đều còn mới, chết trước khi chìm xuống nước, nhìn trang phục thì hình như là người của Đông Hải bang, nhưng vết thương, rõ ràng là do Kim Đao của Diệp Bách Niên để lại. Từ Tăng Thọ nhanh mồm nhanh miệng, một tiếng "Kim Đao Thứ vị" vừa ra khỏi miệng, mới nghĩ đến họa là từ miệng mà ra; như thế này, với cái kiểu thích xen vào chuyện người khác của Võ Đang, nhất định sẽ chĩa mũi dùi vào Thiên Đao môn bọn họ. Mấy năm nay Thiên Đao môn tung hoành giang hồ, sớm đã trở thành điều kiêng kỵ của các bang phái võ lâm. Năm đó, Hoàng Sơn võ lâm đại hội bị Liên Huyết vô ý xáo trộn, không thương lượng được đối sách nào; giờ đây, sau bốn năm, có muốn ngăn chặn cũng đã không kịp. Hơn nữa, Thiên Đao môn hành sự xảo quyệt, luôn lợi dụng các lỗ hổng của quy củ giang hồ, khiến cho không có cơ hội mà công kích.

Lần này thì hay rồi, ám sát đệ tử Đông Hải bang, vứt xác xuống biển...

"Tứ ca..."

"Để ta xem!" Trương Tạ đưa tay muốn cầm tấm đồng bài (6) Từ Tăng Thọ lục ra được từ trên thi thể, lại bị Từ Tăng Thọ ngăn lại, đợi đến khi Vĩnh Lạc ra khỏi khoang thuyền mới vội vàng đưa tới, như thể sợ làm lộ bí mật nào đó.

Đây là ---- lệnh bài của riêng thủ vệ Yến Vương phủ.

...................

(1) Thuyền ngộ: gặp gỡ trên thuyền. 

(2) Cửu ngưỡng đại danh: hâm mộ đã lâu.

(3) Túy ẩm: uống say.

(4) Nguyên văn 犬马之劳 - khuyển mã chi lao.

(5) Liệu sự như thần: giỏi tính toán, đoán được mọi việc.

(6) Đồng bài: thẻ bài bằng đồng.



Túy ca - Chương 9

0 comments:

Post a Comment