Chương 6
Chuyện xưa
"Thứ không ngụy trang được lại chính là vẻ ngoài, mà thứ có thể ngụy trang chính là, nội tâm."
...
Phu chèo thuyền đã sẵn sàng khởi hành, dường như sớm biết rằng lúc này bọn họ sẽ trở về. Thuyền đi chầm chậm, Vĩnh Lạc bỗng vô cớ nổi nóng, muốn phu chèo thuyền tăng tốc độ. Từ Tăng Thọ vừa muốn biện bạch cho phu lái, lại bị Vĩnh Lạc giáo huấn trước: "Ngươi theo ta bao nhiêu năm rồi mà sao vẫn cứ lông bông như thế!". Vì vậy hắn rầu rĩ lùi về đuôi thuyền, đờ đẫn đá đám lá phong rơi trên ván thuyền.
Nắng rọi xuống, chút tuyết đọng ở góc thuyền chưa kịp dọn cũng tan mất, khí trời nhưng lại lạnh hơn. Vĩnh Lạc rời khỏi Mai Khư thì đã cởi bỏ áo khoác da cáo, một mình ngồi trong khoang thuyền uống rượu. Tay y lạnh, nhưng rượu lại ấm.
Tưởng Phi ngồi ở đuôi thuyền lấy ra một cái tẩu thuốc, ngây ra một lát, lại đeo vào bên hông. Từ Tăng Thọ thấy, đưa tay giật lấy, bị Tưởng Phi trở tay cướp lại, chụp lấy tay hắn. Từ Tăng Thọ vùng khỏi Tưởng Phi, lại bắt đầu muốn cướp tẩu thuốc: "Là loại thuốc gì mà quý giá đến mức hút cũng thấy tiếc? Có phải là thứ gì đó đổi được nhờ uy hiếp người khác không? Mờ ám! Mờ ám!"
Tưởng Phi cong lưng lại, hai tay che chở tẩu thuốc, thoạt nhìn phi thường buồn cười. Từ Tăng Thọ biết là chọc được hắn, ngược lại càng ra sức cướp tẩu thuốc. Hắn vừa bước ra một bước, thuyền đột nhiên rung động. Từ Tăng Thọ vấp phải ván thuyền, ngã thẳng vào Tưởng Phi. Tưởng Phi nhào người tránh ra, Từ Tăng Thọ suýt nữa ngã sấp mặt xuống, may mà hắn đúng lúc chộp được một sợi dây thừng, nhảy lên không, đáp lên cột buồm.
"Xem xem tẩu... thuốc... của Miêu Nhãn Lang có cái loại... thuốc... quý.... giá... gì" Từ Tăng Thọ cố ý dài giọng nói, không nhanh không chậm bắt đầu mở tẩu thuốc ra xem. Tưởng Phi nhìn lại, chiếc tẩu đeo bên hông không ngờ đã bị trộm mất. Hắn ta ra sức đá cột buồm, Từ Tăng Thọ ngồi không vững, chút nữa khiến tẩu thuốc rơi mất. Tưởng Phi hét lên: "Coi chừng!"
"Coi chừng cái gì? Cái thứ thuốc quái gì mà quý như vậy..." Từ Tăng Thọ lầm bầm, hai chân kẹp chặt cột buồm, dùng tay cố mở tẩu thuốc. Tưởng Phi thừa cơ hội tung người lên giật lại, hai người động thủ trên cao, vừa đánh được hai ba hiệp, đột nhiên đều ngừng tay. Xa xa, có thể thấy một chiếc thuyền cỡ trung bằng gỗ lim đang tiến về phía họ, cấu trúc của thuyền thoạt nhìn tương đối tinh xảo, thiết kế rất đặc biệt, nhìn tổng thể có thể thấy chủ nhân của nó là một người phong nhã thanh tao.
Từ Tăng Thọ gọi Vĩnh Lạc ra xem, Tưởng Phi thừa dịp đoạt lại tẩu thuốc, lười nhác đeo vào bên hông, cười nói: "Loại thuốc này là bảo bối, nhưng cũng không quý bằng một ngọn cỏ của mấy người có tiền các ngươi a!" Lúc này, toàn tâm trí của Từ Tăng Thọ đã tập trung vào chiếc thuyền gỗ lim, vì hắn thấy được một người, Trương Tạ.
Trương Tạ là ai? Bốn năm trước, Hoàng Sơn võ lâm đại hội, Thiếu Lâm và Võ Đang cùng phái những đệ tử xuất sắc nhất đến tham dự, trong đó đệ tử của Võ Đang chính là một kẻ lúc đó còn chưa ai biết đến, Trương Tạ. Rất nhiều người cảm thấy lạ lùng trước việc Võ Đang phái một gã thư sinh gầy yếu tham dự võ lâm đại hội, cho rằng Võ Đang đã tàn lụi nhân tài. Ai ngờ, hắn vừa ra tay đã kinh ngạc cả bốn phương.
Chúng ta vốn là như vậy, đánh giá thấp người không nên đánh giá thấp, lại đánh giá cao người không nên đánh giá cao, chỉ vì mọi người đều có một vẻ ngoài có thể ngụy trang. Mà cũng có thể, thứ không ngụy trang được lại chính là vẻ ngoài, mà thứ có thể ngụy trang chính là, nội tâm.
Cũng giống như, có một số chuyện đã định trước là chúng ta không thể nào thay đổi được, vì vậy cũng chỉ có thể nỗ lực thay đổi những thứ có thể thay đổi. Mà những thứ này, thường vì dễ ẩn giấu, nên không bị người ta phát hiện.
Cũng chính vì vậy, chúng ta mới luôn có mục tiêu để mà phấn đấu. Vì vậy, ngươi mới thấy được người mất đi hai chân học cách đi bằng hai tay, người mất đi tay phải ra sức khổ luyện cách dùng kiếm bằng tay trái; vì vậy, người không có thân thể khỏe mạnh mới tự nghĩ ra những chiêu kiếm rất nhẹ nhàng, những cô gái không có dung nhan mỹ lệ mới càng dễ có tài học uyên bác...
Công phu của Trương Tạ có chút quỷ dị, ngươi không thấy chính xác được vị trí hắn xuất thủ, cũng đoán không được một chiêu đó dùng mấy phần lực đạo; nhìn như rất biếng nhác, nhưng luôn luôn đúng lúc hóa giải những chiêu thức hung mãnh của đối thủ.
Vĩnh Lạc ra khỏi khoang thuyền, cũng nhìn thấy người trên chiếc thuyền nọ. Gầy đến mức biến dạng, khuôn mặt không có chút huyết sắc, thần thái nhưng rất yên bình phóng khoáng; trên võ lâm hiện nay, ngoại trừ Trương Tạ thì còn có ai? Điều đầu tiên Vĩnh Lạc nghĩ đến cũng là quan hệ giữa hắn và Trương Tiếu, não y lập tức xâu chuỗi các manh mối lại, tạo thành một sự việc rất có khả năng là thật: Tay Trương Tạ này rời bến nhất định là để đến Hồng Diệp đảo, chủ nhân của Hồng Diệp đảo là Trương Tiếu; vậy Trương Tiếu, không nghi ngờ gì, nếu không là muội muội của hắn thì cũng có quan hệ huyết thống. Mà phụ mẫu của Trương Tạ chính là vợ chồng Trương Vô Kỵ và Triệu Mẫn (1), vốn đã thoái ẩn giang hồ vài chục năm trước, cũng chính là Trương bá phụ, Trương bá mẫu mà Liên Huyết thường xuyên nhắc đến.
Mãi đến lúc này, Vĩnh Lạc mới ngẫm kĩ lại một vài chuyện xưa. Để hiểu rõ một người, cần có bao nhiêu thời gian? Có lẽ là trong nháy mắt, có lẽ là rất nhiều năm, có lẽ vĩnh viễn cũng không thể. Vĩnh Lạc cười khổ, vì chính y cũng chưa bao giờ hỏi Liên Huyết, vì sao ngươi lại làm vậy... Bởi vì kẻ không thích bị người chất vấn thì cũng không thích chất vấn người khác.
Năm đó, mục đích của Hoàng Sơn võ lâm đại hội là để thảo luận về vấn đề ranh giới giữa võ lâm và quan phủ. Từ khi Chu Nguyên Chương mượn tay Minh giáo leo lên ngôi hoàng đế, thành lập Minh triều đến nay, võ lâm Trung Nguyên đã có một thời gian rất dài bình an vô sự. Nhưng khi vương triều càng trở nên vững chãi, các bè cánh quyền lực trong triều đình hình thành, các vị Vương tử đều có được đất phong, các phe phái để củng cố thực lực của chính mình mà phải tìm kiếm hậu thuẫn từ người trong võ lâm. Thiên hạ sự cùng giang hồ sự, vốn không phân nội ngoại; luyện võ vốn cũng chỉ để bảo vệ an bình một cõi mà thôi.
Nhưng dù sao giang hồ cũng chỉ là giang hồ, tham dự vào cuộc tranh giành hoàng quyền thì khó tránh khỏi rối loạn. Rất nhiều người vô hình trung đã đánh mất tâm tính thanh cao của kẻ luyện võ, lún sâu vào những cuộc đấu đá lẫn nhau. Võ lâm đại hội chính mong muốn thông qua sự liên minh của những môn phái trọng yếu mà vạch rõ giới hạn với cuộc tranh đấu quyền lực của triều đình, biểu thị rõ cho triều đình thấy thái độ của võ lâm Trung Nguyên đối với chính trị; đồng thời cũng để uy hiếp các bang phái nhỏ và bè lũ bàng môn tả đạo.
Thiên Đao môn vốn chỉ là một tiêu cục có chút danh vọng ở Tô Châu, sau lại mở rất nhiều Phân cục khắp Trung Nguyên, đặc biệt vài năm đó phát triển rất nhanh. Các Phân cục đều lấy Đao làm tên, sửa thành Phân đường, vẫn hành nghề tiêu cục như trước, nhưng bất ngờ đã trở thành một đại môn phái mà người trong giang hồ không dám xem thường. Nhưng vì từ trước đến nay Thiên Đao môn không có khúc mắc gì với các võ lâm danh môn, cũng không chịu ràng buộc của quy củ võ lâm, đặc biệt vị tân Môn chủ vừa nhậm chức sau khi lão môn chủ qua đời lại thần bí khó lường, nên càng khiến người giang hồ duy trì trạng thái dè chừng, không đến quấy rối, cũng không dám quấy rối. Thủ đoạn tranh giành thế lực của Thiên Đao môn lại luôn vừa khôn ngoan vừa tàn nhẫn, ngươi vĩnh viễn cũng không đoán được tại sao một nhân vật thanh danh hiển hách trên giang hồ lại nguyện ý cam chịu đầu nhập vào một Phân đường nho nhỏ của Thiên Đao môn.
Trên đời luôn có rất nhiều chuyện, vì không hiểu được mà thấy thần bí; đến khi chính ngươi ở trong cuộc, mới có thể tỉnh ngộ.
Sở dĩ, lần võ lâm đại hội đó, Thiên Đao môn cũng không được mời. Cũng không thể nghi ngờ gì, Thiên Đao môn chính là vấn đề lớn nhất mà võ lâm chính phái bọn họ muốn thương thảo. Bất luận thế lực nào, dù có gây uy hiếp cho ngươi hay không, một khi đã chính tà khó phân, thực lực khó dò, đều khó tránh khỏi trở thành cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt; phải chờ đối phương nói rõ nội tình mới có thể xác định được lập trường, xác định thân sơ viễn cận.
Bọn họ có thể không mời, nhưng Vĩnh Lạc thì không thể không tham gia. Vì ngươi nếu muốn đặt chân tại loại địa phương này, thì nhất định phải biết rõ tính cách mỗi người tại nơi đó. Thiếu Lâm, Võ Đang bình thường thích lên mặt kẻ cả; Ngũ Nhạc các phái tương đối hung hăng vênh váo; Cái Bang trọng nghĩa khí, nhưng thường lại lắm thị phi nhất. Hơn nữa, lần đại hội này không giống với trước kia; việc y càng quan tâm chính là, thái độ của triều đình.
Từ Tăng Thọ trộm hai tấm thiệp mời của thủ hạ Uy Phong tiêu cục, Vĩnh Lạc và Liên Huyết hai người công khai trà trộn vào Liên Hoa Đài của phái Hoàng Sơn. Liên Huyết lần đầu tiên cởi bỏ áo đỏ, bộ võ trang màu trắng của Uy Phong tiêu cục khiến hắn càng thêm anh tuấn, cũng càng thêm rạng rỡ. Vĩnh Lạc cười chọc hắn sao cứ nhất định phải mặc áo đỏ, Liên Huyết không đáp, chỉ hỏi: "Tại sao chúng ta phải tới tham dự cái võ lâm đại hội hỗn tạp này?" Vĩnh Lạc cười lạnh, nói: "Quả thật là hỗn tạp." Liên Huyết vùi đầu thử kiếm, nói: "Quên đi, ta không nên hỏi."
"Chúng ta là đến chơi, lẽ nào ngươi không thích?"
"Ừ! Tăng Thọ chắc rất thích."
"Vậy ngươi trở lại để hắn đến thay đi!" Vĩnh Lạc lập tức sầm mặt, xoay người bỏ đi.
"Sao còn chưa đi?" Thấy hắn vẫn đi theo phía sau, y lại càng thêm lạnh nhạt. Liên Huyết ngừng một chút, nói: "Nếu ngươi rơi vào tay bọn họ, Tăng Thọ không cứu được ngươi, ta nhưng còn có thể thử."
Vĩnh Lạc không nói nữa, đi lại càng nhanh, chỉ sợ để thiếu niên nhận thấy y đang cười.
Y không nói về quá khứ với người khác, hình như cũng chẳng ai hỏi về quá khứ của y. Khi còn niên thiếu, vừa bước vào giang hồ, đã tiếp nhận ngay cục diện hỗn loạn của Thiên Đao môn, từ đó về sau càng không thể quay đầu. Khi làm Môn chủ Thiên Đao môn, y thường quên mất mình còn có một mảnh thiên địa rộng lớn hơn nữa, còn có một vị phụ thân độc nhất vô nhị, còn có một vị thê tử thông minh dịu dàng, còn có... Những thứ y có được, quả thật nhiều hơn bất cứ kẻ nào, nhưng y lại cứ thấy thiếu gì đó.
Lần đầu tiên y nhìn thấy Liên Huyết, liền giống như thấy được bản thân mình trong tưởng tượng: được phép liều lĩnh, tự do hào hiệp, tùy tâm sở dục (2). Được phép rất lạnh lùng, cũng được phép rất chói lọi.
Bản thân y, trời sinh đeo đầy xiềng xích.
..................................
(1) Chính là Trương Vô Kỵ và Triệu Mẫn trong "Ỷ Thiên Đồ Long Ký".
(2) 随心所欲: làm bất cứ chuyện gì mình thích.
0 comments:
Post a Comment