Chương 3
Đêm tuyết
"Thời gian qua lâu, sẽ không phân rõ chân thực hay giả tạo nữa, không phân rõ yêu, và, hận. Đạo lý này có rất nhiều người không tình nguyện thừa nhận, cứ khăng khăng cho rằng trung thành với quan điểm lúc ban đầu, không giết một người nào đó hay chỉ yêu một người nào đó, mới là anh hùng chân chính."
...
Y đi khắp Mai Khư một lần, ngoại trừ hậu viện (1) có phần hoang vắng, cũng không thấy có gì đặc biệt. Y muốn phát hiện cái gì? Chính y cũng không biết.
Y gọi là Chúc Vĩnh Lạc. Một cái tên rất phổ thông, thời gian qua lâu, ngay cả y cũng không rõ rốt cuộc là có cái tên Chúc Vĩnh Lạc này trước rồi mới có y, hay là có bản tính kiêu ngạo lỗ mãng thời trẻ của y trước rồi mới có tên Chúc Vĩnh Lạc.
Thời gian qua lâu, sẽ không phân rõ chân thực hay giả tạo nữa, không phân rõ yêu, và, hận. Đạo lý này có rất nhiều người không tình nguyện thừa nhận, cứ khăng khăng cho rằng trung thành với quan điểm lúc ban đầu, không giết một người nào đó hay chỉ yêu một người nào đó, mới là anh hùng chân chính.
Y hiện tại chỉ quan tâm một việc: Vì sao Liên Huyết lại muốn giết y? Mà y có phải không biết thì không được hay không?
Bên ngoài quả nhiên đã rơi tuyết, sương mù bỗng chốc tan, có thể thấy rõ lớp vỏ cây khô nẻ của gốc vọng xuân thụ trăm tuổi, trên những cành cây chỉ còn sót lại vài chiếc lá khô run rẩy muốn rơi. Trận tuyết lớn năm nay đến sớm hơn năm ngoái cả nửa tháng trời, nhưng kỳ lạ là cánh rừng phong trên đảo thoạt nhìn như vẫn còn chìm trong tiết thu.
Trời dần dần tối, cô gái thích cười kia vẫn chưa trở về.
Y ngây người nhìn gốc cổ thụ, một lát sau mới bỗng nhận ra mảng đỏ trên cây không phải hoa, cũng không phải lá, mà là áo của Liên Huyết. Y hoàn hồn, lập tức chạy ra ngoài, gỡ áo khỏi cành cây, phủi bông tuyết bám bên trên, cầm trong tay.
Dừng một chút, y lại vắt áo lên cây, ngẩn người nhìn mảng đỏ kia. Y nhớ đến Lâm Uy Lam, nhớ đến khuôn mặt của Tuyệt sắc Ma Đao, cùng với chiếc mạng che mặt màu đỏ vụng về trên mặt nàng.
Khi Ma giáo bị Thiên Đao môn tiêu diệt, Kim Đao Thứ vị Diệp Bách Niên hạ lệnh đóng cửa truy sát, không lưu lại một người nào. Từ trước đến nay, Ma giáo là giáo phái thâm độc nhất, bọn họ để thắng đối thủ mà có thể bất chấp thủ đoạn. Chỉ cần để lại một người sống, vài thập niên sau chắc chắn lại gặp phải cùng một cảnh tượng: kẻ thù huyết tẩy giang hồ. Liên Huyết lúc đó đang cùng y ở tại hậu viện của Ma giáo Tổng đàn, dùng thân phận là giang hồ du hiệp mà uống rượu ngâm thơ cùng Lâm Uy Lam. Hết một ván, bọn họ còn chưa kịp nhìn thấy tuyệt sắc mỹ nữ nổi tiếng khắp võ lâm bước ra từ sau màn, người của Kim Đao đã đến cửa. Trước khi vào Ma giáo Tổng đàn, Chúc Vĩnh Lạc y còn nói đùa với Liên Huyết rằng, nếu Lâm Uy Lam đủ đẹp, đủ tài, có khi y lại lên cơn điên mà ở lại trong hậu viện của nàng mười bữa nửa tháng, làm hộ hoa sứ giả; nhưng nếu nàng chỉ có hư danh, ngay cả cô con gái đanh đá của Kim Đao Thứ vị cũng không bằng thì Ma giáo quả thật chẳng ra cái gì cả, không giữ lại cũng được. Liên Huyết cười y háo sắc, hoàn chọc y nói nếu Lâm Uy Lam quả thật là tuyệt sắc mỹ nữ, hắn sẽ một đao giết chết nàng, khỏi lưu họa cho lũ đàn ông nông cạn trên đời.
Khi bọn họ còn đang đánh đàn ngâm thơ, có người hoảng hốt báo tin Ma giáo Tổng giáo bị công phá, ngay sau đó Diệp Bách Niên đã dẫn người xông vào hậu viện... Lâm Uy Lam đột nhiên từ sau màn lao ra, ngã xuống thảm, đôi mắt hạnh (2) nhìn chằm chằm Diệp Bách Niên như thể mắt rắn độc, vẫn chưa tin nổi chuyện đã xảy ra. Mạng che mặt vô tình rơi xuống, lúc này bọn họ mới nhìn rõ vẻ tuyệt sắc của Tuyệt sắc Ma Đao: bên phải gương mặt là hai vết sẹo đen thùi dài một tấc, giữa hai lông mày, về phía bên phải cũng có vài vết sẹo dài, giống như đã từng bị một lưỡi đao rất sắc cắt qua, sau đó lại được khâu lại một cách gượng gạo, cực kỳ dữ tợn.
Diệp Bách Niên giơ đao chém xuống, liên tục giết chết mấy tay hộ vệ của Ma giáo, lại chém xuống một đao nữa, tựa như giết ai đối với hắn cũng chẳng đáng cân nhắc như nhau, hắn chỉ biết hễ là trên người có ấn ký của Ma giáo thì sẽ không để lại. Lâm Uy Lam đã hoàn toàn rối bời; khi nàng tách ra đao phong, rút đao của mình ra, Kim Đao của Diệp Bách Niên đã gần như một chiêu là lấy mạng của nàng.
Liên Huyết bỗng ra tay, chặn lại Kim Đao của Diệp Bách Niên. Hài tử này, hắn lại bắt đầu giở trò anh hùng rồi, lại quên mất bài học khi giết Vương Vạn Thanh lần trước rồi. Người không nên cứu tốt nhất ngay cả đụng vào cũng đừng đụng, huống chi nàng với ngươi không thân cũng chẳng quen, ngay cả vài chén rượu giao tình cũng đều chưa nói tới.
Khi Diệp Bách Niên nhìn về phía y, y không thể làm gì khác ngoài bất đắc dĩ lắc đầu, ám chỉ, buông tha Lâm Uy Lam, không có lựa chọn nào khác. Tính tình của Liên Huyết y đã sớm đoán được, lúc hờ hững thì không xem ai vào mắt, lúc tâm huyết dâng trào thì ngay cả mạng của một con chim hắn cũng sẽ liều mạng bảo hộ chu toàn.
Lâm Uy Lam là loại phụ nữ gì? Ở Ma giáo dưới một người trên vạn người, nàng nói muốn cái gì thì phải ngoan ngoãn mà dâng lên. Nữ thần Ma giáo, sống trong nhung lụa, được cung phụng đầy đủ, khoan bàn đến đao pháp của nàng thế nào, chỉ cần hơn trăm loại độc bôi trên đao nàng cũng đã đủ khiến ngươi sống không bằng chết. Liên Huyết thật sự còn quá trẻ, trẻ đến mức cho rằng một nữ nhân đối thi hay thì con người cũng sẽ rất ngây thơ lương thiện.
Cuối cùng, dưới sự thỏa hiệp của Diệp Bách Niên, Lâm Uy Lam quy thuận Thiên Đao môn, cực kỳ hợp lẽ. Khi đại mỹ nữ danh tiếng nổi như cồn khắp võ lâm bước ra hậu viện mà không có mạng che mặt, đám đông trong nháy mắt yên lặng, sau đó dậy lên tiếng bàn luận rì rầm, tiếng la lối khinh rẻ.
Liên Huyết đột nhiên đuổi theo, từ chiếc áo đỏ của mình xé ra một mảnh vải lớn, nhanh chóng nhét vào tay Lâm Uy Lam, sau đó lại nhanh chóng lui về sau, ngơ ngác nhìn Lâm Uy Lam dùng mảnh vải đỏ che mặt, chật vật rời đi.
Y chỉ là đang nghĩ, y dùng cái gì mà yêu cầu cậu thiếu niên kia trở về Thiên Đao môn, trở về bên cạnh y, trở về với khoảng thời gian kia. Có lẽ, Lâm Uy Lam chính là con bài mà y cần, dù y hoàn toàn không lý giải được tại sao. Ngày đó, trước khi Liên Huyết đâm kiếm, y vừa hạ lệnh bỏ mặc Lâm Uy Lam và Ma Đao Phân đường của nàng, để các môn phái võ lâm khác tùy ý xử trí.
Hahaha, Liên Huyết, ngươi lại vì một người đàn bà điên mà muốn giết ta. Cười khổ. Y thấy tuyết rơi ngày càng lớn, sắc trắng đọng khắp cả thế giới. Mà khi đêm buông xuống, cảnh vật trước mắt lại trở nên sáng sủa hơn. Chiếc trường bào màu đỏ cũng bám đầy tuyết, đóng thành băng, tựa như một vũng máu khắc trên cây.
Xa xa xuất hiện bóng người, một hơi nhỏ gầy, một cao lớn hơn. Bóng người nhỏ gầy hẳn là Trương Tiếu, còn cao lớn, không lẽ, là hắn sao?
Vĩnh Lạc cầm lấy thanh kiếm đặt trên bàn, bất an đứng dậy. Là phòng bị, hay là vui sướng? Nhưng tay phải y vẫn không tự chủ được mà nắm chặt thanh kiếm; bất luận thế nào, y cũng phải luôn cảnh giác cao độ trước kiếm của Liên Huyết. Kiếm khách, dù sao vẫn là kiếm khách.
Tiếng cười của cô gái bay đến như một chú chim nhỏ. Vĩnh Lạc chỉ nghe nàng nói với vị nam tử đi sau: "Ngươi xem, phía trước là nhà của ta. Ha, cái người nhặt được bên suối ngày hôm nay chỉ sợ đã đói đến ngất đi rồi."
"Ngươi hôm nay còn gặp phải người khác sao? Có phải một người y phục xám trắng, khoảng hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi, tướng mạo đường đường rất phong độ, trên tay còn có một thanh kiếm dài màu bạc không?" Một giọng nói còn trẻ khẩn thiết hỏi.
Không cần đoán, Vĩnh Lạc đã thấy rõ tướng mạo của vị nam tử nọ. Áo choàng ngắn màu tím, không phải Từ Tăng Thọ thì còn ai? Bàn tay cầm kiếm tức khắc thả lỏng, y thở hắt một hơi, nét mặt nhưng lại càng thêm thất lạc.
Từ Tăng Thọ nhanh chân chạy lên trước, nhìn kĩ Vĩnh Lạc từ đầu đến chân, tin chắc y không tổn hao mảy may mới run rẩy giễu cợt: "Ta còn sợ Tứ ca bị đông lạnh trong cái rừng phong quỷ quái kia, không ngờ đã sớm được mỹ nữ cứu, còn có áo khoác da cáo mặc nữa chứ. A, đây quả thật là một chỗ vừa ma quỷ vừa thần kỳ."
Từ Tăng Thọ vừa phủi phủi bông tuyết rơi trên áo, vừa nhỏ giọng nói: "Tiếu Tiếu cô nương quả thật rất thần bí, trời lạnh như vậy mà đi chân trần lên núi bắt gà rừng, còn bắt được mấy con."
"Nói vậy là nàng không đi tìm người sao?"
"Tìm người? Nàng ở trên núi, thấy ta bị nhốt trong rừng cây mới... A, Tứ ca nói hắn à?" Từ Tăng Thọ bĩu môi, không thèm nói nữa.
Trương Tiếu đang loay hoay với mấy con gà rừng, Vĩnh Lạc ngăn nàng lại, vặn hỏi: "Liên Huyết đâu? Ngươi giỡn với ta à?"
"Này, ta giỡn với ngươi hồi nào? Cho tới giờ ta cũng chưa từng nói là biết người nào đó tên Liên Huyết. Ngươi tốt nhất là đối với ta khách khí một chút, không thì lông gà cũng không có mà ăn đâu." Mắt Trương TIếu vẫn đang cười, chỉ là cười có chút gượng ép, sắc mặt biến đổi bất định (3).
"Ngươi còn giỡn với ta à! Hừ, ta tự đi tìm." Vĩnh Lạc vung tay bỏ Trương Tiếu ra, đi nhanh ra ngoài. Trương Tiếu cười duỗi duỗi cánh tay, oán giận lẩm bẩm: "Ra tay nặng như vậy..." Từ Tăng Thọ cũng muốn đi theo, bị Trương Tiếu kéo lại: "Hắn sẽ tự về thôi, chúng ta làm cơm xong hắn sẽ về."
Vĩnh Lạc ra khỏi Mai Khư, xung quanh không thấy được bất cứ màu sắc nào ngoài một sắc trắng xám. Một bên là rừng phong, một bên là núi hoang, mặt đất bằng phẳng phủ đầy tuyết trắng, có thể lờ mờ thấy được mặt biển. Y chạy một mạch lên núi, đứng ở nơi cao nhất nhìn xuống. Trừ Mai Khư ra, không còn người nào sống nữa, ngay cả chim muông thú vật cũng không kêu, toàn bộ thế giới quạnh quẽ dị thường. Một mình y đứng trên đỉnh núi; nếu như thiên hạ đều là của y cả, y lại có gì mà vui sướng đâu? May là, y chưa từng ham muốn những thứ này. Nhưng có người nói, sớm muộn gì y cũng sẽ vì đạt được những thứ hư vô này mà trả giá càng nhiều, vì y vừa sinh ra thì đã được định trước chỉ có thể dùng loại biện pháp này mới có thể sống lâu một chút. Nghĩ đến những chuyện này, trong lòng thấy mong đợi hay tuyệt vọng, chính y cũng không rõ ràng lắm. Tuyết đã ngừng rơi, ở phương xa xuất hiện một vầng trăng non, tựa như một cô gái đang cười với ánh mắt đầy mê hoặc.
Y nghĩ thầm, có lẽ Liên Huyết đang trốn ở một chỗ nào đó xem y. Nếu quả thật vậy, y cuối cùng cũng sẽ tìm được hắn. Y nhớ rõ lúc nhỏ vẫn hay chơi trốn tìm, y vẫn luôn là kẻ thông minh nhất trong đám huynh đệ, y luôn có cách tìm được những người khác, dù cho họ trốn kĩ thế nào.
Y nhớ đến ở hậu viện của Mai Khư có một căn phòng gỗ nằm đơn độc, cửa sổ treo rèm đen, nhìn không rõ nội thất bên trong. Cửa phòng bị khóa, cả phòng ngoại trừ cửa sổ đều kín mít không kẽ hở. Vừa nghĩ đến đây, hắn nhanh chân chạy về Mai Khư, vào nhà không kịp nhìn bữa ăn thịnh soạn dọn trên bàn đã đi thẳng đến căn nhà gỗ trong hậu viện.
Từ Tăng Thọ thấy Vĩnh Lạc vào cửa, vừa giơ ngón cái lên muốn khen Trương Tiếu thần cơ diệu toán, đã thấy Vĩnh Lạc đi thẳng vào hậu viện. Hắn cũng đứng dậy định đuổi theo, nhưng lại bị Trương Tiếu kéo. Đôi mắt linh động của nàng như cười mà lại không cười, nàng nói: "Hắn võ công tốt hơn ngươi cả chục lần, ta thấy ngươi a, tốt nhất đừng đi theo hắn, khỏi phải liên lụy đến tính mạng."
Từ Tăng Thọ vốn không chịu được người khác nói này nói nọ Tứ ca của hắn, lúc này cũng nổi nóng, đập bàn nói: "Ngươi biết cái gì, trên đời này Tứ ca là thông minh nhất, dù cho có gì ngoài ý muốn xảy ra thì cũng là Từ Tăng Thọ ta võ nghệ kém, liên quan gì đến Tứ ca." Trương Tiếu thấy hắn vẻ mặt nghiêm túc, nhìn chằm chằm hắn hồi lâu, cười nói: "Ngươi tên Từ Tăng Thọ? Phụ thân ngươi sao lại gọi ngươi là Tăng Thọ? Nhất định là vì muốn ngươi sống lâu một chút. Thật là ngốc."
"Ta sao lại ngốc chứ?" Từ Tăng Thọ hỏi vặn lại.
"Còn không ngốc à? Tứ ca mà ngươi suốt ngày nhắc đi nhắc lại vừa lên đảo đã bỏ ngươi lại phía sau, hại ngươi chút nữa bị đông lạnh chết trong rừng phong. Trong lòng hắn nếu có đệ đệ nhà ngươi, sao vừa nhìn thấy ngươi thì một chút vui mừng cũng không có? Trong lòng hắn ta chỉ có mỗi cái kẻ rất hữu dụng với hắn là Liên Huyết mà thôi." Trương Tiếu vừa nghịch cái đùi gà vừa nhìn chằm chằm Từ Tăng Thọ, dường như muốn nhìn đến khi hắn không chịu nổi mới thôi.
Từ Tăng Thọ chậm rãi ngồi xuống, nói: "Ngươi không hiểu. Liên Huyết tuy là một tay kiếm khách rất hữu dụng, nhưng cũng là một người bạn rất tốt. Tứ ca hắn vốn không có bao nhiêu bạn bè."
Vĩnh Lạc đứng bên ngoài tấm rèm cửa màu đen, cuối cùng cũng nở nụ cười. Rèm cửa tuy đen, nhưng nhìn từ một góc nhất định, sẽ có một tia sáng màu trắng xẹt qua mắt. Trước đây y cũng từng bị tia sáng trắng kia chói vào mắt. Có lẽ chói mắt không phải là tia sáng kia, mà là sự quen thuộc của y đối với nó. Đó vốn là thanh kiếm y đã dùng gần hai mươi năm. Năm bảy tuổi, phụ thân đặt tên cho y; cũng vào ngày đó, y có được thanh kiếm này. Đó đại khái là vật đầu tiên trên đời này thật sự thuộc về y, không phải do người khác tặng, cũng không phải trời ban. Trong một hội thi săn bắn, y dùng một thanh kiếm gỗ giết chết một con lợn rừng, phụ thân ngồi trên khán đài cao, hỏi y muốn phần thưởng gì, y liền không chút do dự chọn lấy thanh Bạch Sa này. Y chỉ biết, trên tay y có Bạch Sa kiếm thì sẽ không còn ai dám cười nhạo y thân thế bất minh (4) nữa. Bạch Sa kiếm, Ngọc Long mã, chúng vốn chính là biểu tượng cho thân phận cao quý của y.
Lúc đó Liên Huyết rút Bạch Sa kiếm của y muốn giết y, chạy đi đương nhiên cũng mang theo nó.
Kiếm quang của Bạch Sa không hẳn là chói mắt nhất, trái lại còn có chút cũ kỹ, nhưng nhất định là đặc biệt nhất, giống như Ngọc Long mã. Vì không có thứ gì tương tự, cũng không thứ gì có khả năng so sánh với, nên mới quý giá.
Hắn đưa tay kéo khóa cửa. Ống khóa quả nhiên chỉ treo cho có, nhưng người bên trong không ra được, vì khóa rất lớn, cũng rất nặng. Y đẩy cửa, liền thấy thanh Bạch Sa trần trụi giắt ở đầu giường. Trong căn phòng u ám, chỉ còn tia kiếm quanh lạnh lùng tỏa sáng.
Ngươi ở sao?
Nghe thấy một tiếng thở dài trầm thấp từ trên giường truyền đến, y cười, cười mình bụng dạ tiểu nhân, vẫn luôn đề phòng chặt chẽ; mà người y đề phòng, căn bản không động kiếm, cũng không có ý giết y.
Từ nhỏ đến lớn, y cũng không dám tín nhiệm ai trăm phần trăm, cũng không đem tính mạng mình giao phó cho ai. Y vẫn luôn sống rất thận trọng; vì vậy, một tay kiếm khách nho nhỏ theo y chỉ mới hai năm, y không có lý do gì mà hoàn toàn tin tưởng. Nhưng giờ đây y có chút tự trách, có lẽ hắn không giống. Liên Huyết vốn cũng chỉ là một thiếu niên ngây thơ, đến mức vẫn chưa biết cái gì gọi là bội phản.
Y đến bên giường, ngồi xuống, nhỏ giọng nói: "Trở về đi, chuyện của Lâm Uy Lam là ta xử lý có chút quá, ngươi đi rồi ta cũng đã gầy dựng lại Ma Đao Phân đường, ngươi trở lại vẫn có thể nghe nàng đánh đàn ngâm thơ như cũ. A, Thiên Đao môn lúc này nguy cơ trùng điệp, rất nhiều chuyện, ta cần ngươi giúp..."
Y nghĩ mình đã thỏa hiệp rất nhiều rồi; y chưa từng nói với ai như vậy, cũng chưa từng thử tha thứ cho bất cứ người nào phản bội y. Lòng của y chưa từng mềm yếu như vậy, y đã hoàn toàn quên mất lúc đầu tìm hắn chỉ là để chất vấn và kết thúc.
Đột nhiên, y thấy toàn thân tê dại, lưng đã bị người điểm huyệt. Từ trên giường nhảy ra một bóng người thấp bé gầy còm, một tràng cười chói tai đập vào màng nhĩ của y: "Người trong Thiên Đao môn mà có thể hô to gọi nhỏ với Tuyệt sắc Ma Đao Lâm Uy Lam đại khái chỉ có một, chính là Tổng Môn chủ Thiên Đao môn trong truyền thuyết... Chúc Vĩnh Lạc! Đoán không sai chứ? Đoán quan hệ giữa ngươi và chủ nhân nơi này, ha ha ha, đổi lấy ta một con đường sống là dư dả rồi."
Đầu Vĩnh Lạc "ông" một tiếng, hối hận cũng đã muộn. Nhưng gã đàn ông tinh quái này là ai? Sao hắn lại nằm đây?
.........................
(1) hậu viện: sân sau
(2) mắt hạnh 杏仁眼: mắt to, tròn, khóe mắt hơi xếch lên.
(3) nguyên văn 红一阵青一阵, chỉ nét mặt biến đổi liên tục do sợ hãi hoặc tức giận.
(4) xuất thân không rõ ràng
0 comments:
Post a Comment