You know my love goes with you
as your love stays with me
It's just the way it changes,
like the shoreline and the sea...


- Leonard Cohen -

Tuesday, September 25, 2012

Túy ca - Chương 2

Chương 2
Mai Khư

"Y thấy chiếc áo đỏ màu máu kia tỏa ra như một tấm màn sân khấu, khoác lên cành cây, theo gió bay lên; trong nháy mắt, dường như gốc cổ thụ già cỗi lại tràn ngập sức sống, nở ra một đóa hoa lớn đỏ thắm."
...



"Ngươi là ai?" Cô gái mặc áo màu lam, chân trần, bước lên từ bờ suối, tay vẫn đang vén váy, mái tóc đen nhánh vừa dài vừa dày tùy ý tết lại sau gáy, không hề có trang sức quý giá hay trâm cài lộng lẫy. Khuôn mặt nàng cũng không chút son phấn, trông thanh tú mà linh động, khóe mắt lốm đốm vài nốt tàn nhang nghịch ngợm, nhưng không hề ảnh hưởng đến vẻ đẹp của nàng. Mỹ nhân y gặp qua nhiều, nhưng cô gái bình thường, lại còn thiếu lễ độ này lại khiến y thấy thú vị, vì nàng nhìn chằm chằm vào y, đôi mắt cực linh hoạt, khiến y nhớ đến một câu chuyện Liên Huyết từng kể.

Câu chuyện đó cũng không buồn cười, cái buồn cười là Liên Huyết kể rằng có một cô gái biết nói bằng mắt. Y không tin, muốn hắn chứng minh cho y thấy. Cách chứng minh, là tìm ra cô gái đó. Liên Huyết thấy không chiếm được lòng tin của y thì rất phiền muộn, vung kiếm đặt lên lưng ngựa của y: "Ngươi nếu không tin ta thì ta sẽ lập tức giết bảo bối Ngọc Long của ngươi."

Y chỉ không hiểu, vì sao Liên Huyết mỗi lần tức giận hoặc giả vờ tức giận đều lấy Ngọc Long ra dọa y. Hắn nên biết, chỉ là một con ngựa thôi, không lẽ thật sự uy hiếp được y? Tất nhiên, y cũng sẵn lòng tin tưởng rằng đó chỉ là trẻ con làm nũng phát giận mà thôi.

Bây giờ, y tin rồi, trên đời thật sự có một cô gái biết nói bằng mắt. Y nghĩ thầm, cười ra tiếng.



"Ngươi cười cái gì? Ngươi tên gì?" Đôi mắt biết hát theo dõi y, dường như muốn nói: Ngươi đã vào địa bàn của ta thì phải nghe theo ta.

"Ta sao? Chúc Vĩnh Lạc, Liên Huyết nhất định đã nói cho ngươi nghe." Trong mắt y bỗng dấy lên hưng phấn, Vĩnh Lạc, có nghĩa là vĩnh viễn khoái lạc.

Y bỗng ngẩn ngơ, dường như lại thấy được cảnh tượng năm ấy, cũng vào đầu đông, trời còn chưa đủ lạnh, cậu thiếu niên mới mười bốn hay mười lăm tuổi nọ giết Phân đường Đường chủ Vương Vạn Thanh của Thanh Đao môn. Áo hắn đỏ như máu, hoặc có lẽ áo đã đẫm máu tươi, chỉ là đã không phân biệt được. Kiếm cũng chưa ra khỏi vỏ, là đao của Vương Vạn Thanh gác lên cổ của chính hắn, cắt yết hầu của chính hắn; chỉ có điều, một bàn tay của thiếu niên vẫn còn nắm chặt cánh tay phải đã tái màu của Vương Vạn Thanh.

Cậu thiếu niên trẻ đến lạ lùng, ngươi thậm chí có thể nhạo hắn miệng còn hôi sữa, nhưng ánh mắt của hắn lại sắc bén như thể muốn đẩy ngươi xuống địa ngục. Một tay sát thủ vừa trẻ vừa lạnh lùng, theo lẽ thường nên thu dụng. Vì vậy, khi mấy trăm cao thủ bao vây hắn, muốn báo thù cho Vương Vạn Thanh, y đưa mắt, cứu hắn.

Hài tử kia rõ ràng không hiểu được quy củ giang hồ, cũng không biết thủ đoạn để không bị giết sau khi giết người. Đánh chó phải xem mặt chủ, giết người cũng vậy. Trong chốn võ lâm, Thiên Đao môn là một đại bang phái thuộc hàng nhất nhì sau Thiếu Lâm và Võ Đang. Người của Thiên Đao môn dù có phạm tội ngươi cũng không thể giết, muốn giết phải do chính bọn họ ra tay. Huống hồ người bị ngươi giết lại là Đường chủ một Phân đường. Nếu muốn giết người, cũng nên chọn hoàn cảnh sao cho dễ chạy trốn, tốt nhất đừng để kẻ thù biết được. Muốn lưu lại chứng cứ phạm tội cũng không sao, nhưng tối thiểu không nên để bản thân rơi vào cảnh địch vây bốn phía. Muốn quang minh lỗi lạc, muốn chơi trò anh hùng cũng không nên chọn lúc này. Mạng không có, còn muốn cái tiếng anh hùng làm gì?

Lúc đó, y vừa dịp trà trộn vào đám đông xem đại hôn của Bạch Lãng, con trưởng của Bạch Yến Hành của Yến Hành Tiêu cục. Thiên Đao môn phái ba trăm đệ tử đến mừng hôn lễ, khiến Bạch Yến Hành đủ nở mày nở mặt. Y biết tất cả chỉ vì tháng trước, trong buổi nghị sự của ba mươi mốt Phân đường, y thuận miệng nói một câu: Có lẽ Thiên Đao môn cần một thanh phi đao. Phi đao của Bạch Lãng thế nào?

Tân lang tân nương còn chưa kịp tiến hành nghi lễ phu thê đối bái đã bị một nam tử đứng tuổi quần áo xộc xệch phá rối. Y vốn định chen vào đám đông, nhưng lại phát hiện mình đã xông vào giữa đại đường, không chút ngăn trở. Người đứng xem còn chưa kịp nhìn rõ mặt nam tử, chỉ thấy trước mặt lướt qua một mảnh áo đỏ, sau đó chợt nghe thấy ai đó kêu lên một tiếng, thanh đại đao sắc xanh nhanh chóng nhuộm đầy máu tươi, máu rơi xuống tấm thảm sắc đỏ, tựa như tân nương vô ý làm đổ tách trà táo, hơi ấm vẫn còn.

Y nhưng thấy rất rõ, người chết chính là Vương Vạn Thanh của Thiên Đao môn, một gã võ công không kém. Trước mắt nhưng chỉ thấy cánh tay áo đỏ rực kia, không cách nào bỏ qua được. Không giống với sắc đỏ trên trang phục của tân lang tân nương, không phải là sắc đỏ mang điềm lành cùng niềm vui, sắc đỏ của cậu thiếu niên non nớt kia lại lạnh buốt, như tuyết, như thấm đẫm điềm xấu.

Thiếu niên buông tay, người chết ngã xuống, Hắn xoay người muốn đi. Nhưng ba trăm đệ tử Thiên Đao môn đã vây lấy thiếu niên, hai thanh phi đao của Bạch Lãng cũng đã đặt trên chiếc bàn bằng gỗ lim, tỏa ra ánh sáng bàng bạc. Bên ngoài là anh hùng hào kiệt đến dự tiệc mừng, trên tay đều cầm binh khí sáng lóe. Thiếu niên nhưng muốn xông ra, nhíu mày, đại khái là lần đầu tiên bị bao vây như thế. Có lẽ trong lòng hắn còn đang thắc mắc: ta chỉ giết một người, vì sao lúc này lại có đến trăm ngàn người muốn giết ta?

Chúc Vĩnh Lạc y chỉ là một khán giả, mặc áo cũ màu xám, tóc dài rối tung, trên mặt còn vẽ mấy vết sẹo ngang dọc. Y vốn nên là người đầu tiên tiến vào bắt lấy thiếu niên kia; so với bất cứ ai, y còn không muốn có người phá hỏng hôn lễ. Nhưng y cũng chỉ có thể làm khán giả; hơn nữa, vừa nhìn thấy khuôn mặt non nớt nhưng lạnh lùng bình tĩnh kia, y đã thích.

Quan trọng nhất là, hắn ra tay quả thật rất nhanh. Mọi người ở đây đều bị niên thiếu làm cho giật mình. Thiên Đao môn vẫn luôn thiếu một thanh kiếm như thế.

Y chỉ đơn giản đến cạnh tân nương, nhỏ giọng nói một câu; tân nương ngây ngốc nhìn y một cái, xoay người tiến vào giữa đại đường. Y cười. Trên giang hồ, không có mấy chuyện Chúc Vĩnh Lạc không thể khống chế.

Đúng vậy, trên giang hồ, không có mấy chuyện là Chúc Vĩnh Lạc y không thể khống chế. Dù là trong cả thiên hạ, cũng không có bao nhiêu chuyện không nằm trong tay y. Nhưng thật giống như một câu chuyện đùa đầy châm biếm, cậu thiến niên áo đỏ bị chính tay y khống chế nhiều năm trước, nay lại khống chế được y, khiến y buông rất nhiều trách nhiệm, gia nghiệp cùng ân oán, chạy tới cái đảo hoang này, chỉ vì một khúc mắc không đáng kể trong lòng.



"Vĩnh Lạc? Nguyên lai trên đời còn có người như vậy, rõ ràng tự gọi mình là kẻ vĩnh viễn vui sướng nhưng lại sống không vui sướng chút nào." Đôi mắt biết nói lại theo dõi y, dường như chỉ một ánh mắt là thấy rõ vẻ hoảng hốt thoáng qua trên mặt y khi nhớ lại chuyện cũ.

Vĩnh Lạc đột nhiên nghĩ đến gì đó, hai mắt tỏa sáng, nắm vai cô gái hỏi: "Đúng rồi, phải không? Hòn đảo đầy lá đỏ mà Liên Huyết kể, Mai Khư mà Liên Huyết nói, đôi mắt biết nói mà Liên Huyết nhắc đến, rượu say chết người và ca dao mê chết người của Liên Huyết, là ngươi? Hắn kể... là nơi này... quả nhiên là nơi này."

Y chạy đến bên dòng suối, thấy một tấm áo đỏ như máu nằm trên phiến đá, cũng không để ý áo sũng nước, y nhặt lên, vung vẩy trong tay: "Hắn sao vẫn thích mặc đồ đỏ như vậy? Hắn cao lên, vai cũng rộng hơn nhiều..." Nói đến đây, y đột nhiên dừng lại, sắc mặt trầm xuống, trong mắt có âu lo: "Đi thôi, kiếm của hắn hẳn cũng nhanh hơn trước nhiều."

"Đi đâu?" Cô gái nghịch ngợm giật lấy y phục, thả lại lên phiến đá, vén váy, dùng chân đạp lên mà giặt.

Vĩnh Lạc cũng không nói gì, chắp tay đứng nhìn cô gái giặt áo.

"Ngươi đừng nhìn ta, cản trở ta giặt quần áo. Chút nữa sẽ rơi tuyết, ta cũng không muốn bị đông lạnh chết ở đây... Hơn nữa, Liên Huyết mà ngươi nói, ta căn bản không biết."

Vĩnh Lạc đổi tư thế đứng, hai tay khoanh trước ngực, dáng vẻ trấn định nhàn hạ.

"Được rồi, được rồi, chỉ cần ngươi đoán được tên của ta, ta sẽ dẫn ngươi đi."

Vĩnh Lạc vẫn không nói gì, trên gương mặt mang theo nụ cười. Cô nương này so với y tưởng tượng còn thú vị hơn nhiều.

"Được rồi, được rồi, đoán không ra cũng không sao, ngươi có thể hỏi mà. Biết đâu ta vui vẻ, ta lại nói cho ngươi hay."

Vĩnh Lạc bật cười, nhưng lại bắt đầu ho; thật vất vả ngừng ho, mặt vẫn còn đỏ, y hắng giọng, nói: "Xin hỏi tên của cô nương là?"

"Thưa công tử, ta là Trương Tiếu, mọi người vẫn gọi ta là Tiếu Tiếu." Nàng cố ý cúi người thi lễ, chớp chớp mắt cười, trong đôi mắt tựa như nở rộ ngàn hoa rực rỡ, chứa đựng cả mùa xuân.

"Tiếu Tiếu cô nương, nếu ngươi không giặt nhanh một chút, trời sẽ tối mất."

"Đúng vậy, hai chân đều lạnh muốn chết rồi." Trương Tiếu yêu kiều chớp mắt, hai chân cố ý run run. Nàng không nhanh không chậm giặt xong, chỉnh trang lại quần áo, ngẩng đầu hất bím tóc đen dày, đi về phía trước. Đi một lát, nàng đột nhiên quay đầu lại nói: "Muốn chọc ngươi cười hình như không khó chút nào." Lúc này, Vĩnh Lạc đang đi ngay sau nàng, cách không đến một thước, gần như đã đụng đầu nhau. "Ngươi theo ta sát như vậy, là sợ ta chạy trốn sao?" Trương Tiếu lại bắt đầu cười. Vĩnh Lạc chỉ thấy may mắn là khi nàng cười đã xoay người lại, y không còn bị đôi mắt lanh lợi kia nhìn chằm chằm nữa.



Phía trước là dãy hàng rào gỗ thấp, bên trong khoảnh sân rộng chỉ có một gốc cây. Cây bị sương phủ, nhìn không rõ hình dạng, chỉ cảm thấy cao to, già cỗi. Trước nữa là một tòa nhà gỗ, có lầu trúc, có biệt viện, đến gần mới thấy rõ cấu trúc, có thể nói tinh tế nho nhã.

"Ngươi nhất định chưa từng thấy gốc cây nào lớn như vậy, ngươi đoán xem tiết nào nó nở hoa, hoa nở màu gì?" Trương Tiếu cười khanh khách, có thể thấy đôi mắt của nàng lại linh động xoay chuyển cực nhanh.

Vĩnh Lạc cười nói: "Hắn từng kể, Mai Khư không có hoa mai, nhưng có một gốc vọng xuân thụ, tháng hai tháng ba, hoa trắng như tuyết." Đến trước cửa, không hiểu sao y đột nhiên thấy hồi hộp, sợ rằng vừa đẩy cửa sẽ thấy tà áo đỏ rực lóa mắt kia.

Y cười thầm, lòng dạ như Chúc Vĩnh Lạc nhà ngươi mà cũng có người ngươi sợ phải gặp sao? Còn đang nghĩ, Trương Tiếu đã cười, đẩy cánh cửa gỗ màu nâu - không có ai.

Sau đó y mới phát hiện, toàn bộ Mai Khư chỉ có y và Trương TIếu. Tâm trạng y lại trầm xuống. Trời đã sắp tối. Trương Tiếu khẽ hát một khúc hát không rõ giai điệu, ở trong sân phơi y phục. Y thấy chiếc áo đỏ màu máu kia tỏa ra như một tấm màn sân khấu, khoác lên cành cây, theo gió bay lên; trong nháy mắt, dường như gốc cổ thụ già cỗi lại tràn ngập sức sống, nở ra một đóa hoa lớn đỏ thắm.



"Người đâu rồi?"

"Người nào?"

"Ngươi biết ta đang nói đến ai. Dẫn ta đi gặp hắn."

"Nhưng ta quả thật không biết ngươi đang nói ai... Cha mẹ ta ra ngoài có việc, năm ba năm cũng chưa về. Ta giữ ngươi lại cũng được, nhưng đừng có suy tính chuyện gì không hay, thủ đoạn của ta rất độc ác đấy, tốt nhất đừng ăn hiếp một cô nương."

"Tiếu Tiếu cô nương, ngươi còn muốn đùa với ta sao?" Vĩnh Lạc tự tại ngồi trong phòng, kiếm cũng gỡ xuống, nhưng bên bàn trà y vẫn nhìn quanh như thể đang tìm gì đó, lòng thầm nghĩ cô nương này quả thật thú vị, thú vị đến mức khiến y chút nữa mất kiên nhẫn.

Khi Trương Tiếu trở lại phòng khách, nàng đã thay một chiếc áo có sắc lam còn thẫm hơn, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác da cáo ngắn màu trắng, trên tay còn cầm một chiếc áo khoác da cáo dài, màu sắc đen trắng đan xen. Tòc nàng xõa tung, buông trên vai, so với lúc nãy càng thêm linh hoạt động lòng người. Nàng do dự một lát, đưa chiếc áo khoác dài cho Vĩnh Lạc, cười nói: "Lạnh như vậy, cũng không thể để người ta nói Mai Khư chúng ta đãi khách không chu toàn."

Vĩnh Lạc nghĩ rằng Trương Tiếu muốn dẫn hắn ra ngoài tìm người, vội vã khoác áo choàng, cầm kiếm định đi ra. Trương Tiếu bỗng nhiên lại bật cười khanh khách: "Ngươi làm gì vậy? Ta đi tìm thức ăn chiêu đãi vị khách rắc rối nhà ngươi, ngươi muốn đi theo à?" Không đợi Vĩnh Lạc nói, Trương Tiếu đã đẩy hắn ngồi lại vào ghế, cười như thể chuông bạc ngân, xoay người đi ra cửa, thân ảnh rất nhanh bị sương mù bao vây.

Gấu váy khẽ bay, nàng vẫn đi chân trần.




0 comments:

Post a Comment