You know my love goes with you
as your love stays with me
It's just the way it changes,
like the shoreline and the sea...


- Leonard Cohen -

Monday, September 24, 2012

Túy ca - Chương 1

Quyển 1
Tìm kiếm



Chương 1
Rừng phong

"Năm mười tám tuổi, hắn gặp lại vị nam tử cưỡi Tuyết Long mã nọ, y lại cười rạng rỡ như ánh dương quang. Bên cạnh y là một con ngựa sắc đỏ như máu, ngồi trên ngựa là một thiếu niên mặc trường bào đỏ màu máu, đôi mắt và lông mày rất sẫm, giống như dùng bút mực khắc nên."
...


Trên đảo bắt đầu hạ sương, một mảnh trắng mênh mang bao phủ cả bầu trời, khiến cả khu rừng như bị bao vây trong một màn lạnh lẽo u ám khó gọi tên. Cũng không còn thấy rõ sắc đỏ nữa. Sắc đỏ.

Trước khi thuyền cập bờ, rõ ràng thấy được một mảng đỏ rực, đỏ như lửa, đỏ như máu, đâu đâu cũng là một sắc đỏ hỗn độn. Y còn cười, nói với Từ Tăng Thọ: Ngươi xem, rừng phong, trừ hắn ra, còn ai lại đi trồng phong trên hoang đảo chứ? Nhưng giờ đây đã không thấy rõ nữa, chỉ còn từng lớp từng lớp sương trắng hạ xuống từ chân trời, chìm sâu đến chóp mũi, lạnh buốt.

Y đột nhiên ho, ho dữ dội. Rượu đã lâu rồi không uống, trên đời đã lâu không còn gì có thể khiến y kinh ngạc thất thố, nhưng trận sương trên đảo ngày hôm nay lại khiến y ho, ho đến đỏ bừng cả mặt.

Ta đây là chưa già, hay cũng đã được xem như có tuổi rồi? Y nghĩ, không khỏi cười nhạt. Từ Tăng Thọ đưa cho y một chiếc khăn tẩm nước nóng, y tiện tay cầm lấy, ra sức chà xát thật mạnh lên mặt, dường như muốn lột cả khuôn mặt xuống mà lau cho sạch.

Tóc... Tóc cũng nên chải lại, đúng không? Y xoay người đi vào căn buồng nhỏ trên tàu, xõa tung tóc, ngồi xuống trước bàn, không nói gì, chỉ ngây ra. Sau một lát, y đột nhiên đập bàn, giận dữ nói: "Cả nửa ngày rồi, sao không ai đến chải tóc cho ta?"

Quên mất, sao lại quên nhỉ, ra ngoài tìm người, ngoại trừ Từ Tăng Thọ, hai phu lái đò, một tên đầu bếp, y không mang theo người nào, ngay cả bọn nha hoàn đi theo cũng đều bỏ lại ở bến đò. Vì vậy y thấy phiền muộn, không nên tùy hứng ra ngoài vì việc tư thế này, mạng của y không phải chỉ của mình y. Nhưng hiện tại y không có thời gian để ý những đạo lý này, chỉ muốn tìm được người nọ. Y là ra ngoài du sơn ngoạn thủy, tiện đường tìm người; những chuyện khác, tạm thời bỏ qua một bên vậy. Mà tìm được rồi thì sao?

Sau đó, là kết thúc, y quay về cung điện của mình, xây thành trì của y, bảo hộ con dân của y.



Chiếc lược gỗ cẩn thận mà vụng về lướt trên tóc, y cười: "Tăng Thọ, người ta chải tóc cũng không như ngươi, dùng nhiều sức như vậy."

"Tứ ca, ngươi không phải là làm khó ta sao, ta đâu có như Liên Huyết, biết được tính nết của tóc ngươi..."

Tóc cũng có tính nết sao?



Tóc cũng có tính nết sao? Ngày đó, y cũng hỏi thiếu niên áo đỏ màu máu như vậy. Cậu thiếu niên vung kiếm, tóc y bay lên, bị chém đứt một đoạn ngắn. Y giận dữ, đánh ra một chưởng; thiếu niên không hề phòng bị, bị đẩy lùi lại vài bước, nhưng y vẫn chưa hả giận, lại kề kiếm vào cổ thiếu niên: "Ngươi không muốn sống à?"

"Ta chỉ là nói cho ngươi, tóc ngươi cũng như con người ngươi, bạo ngược khó gần." Phảng phất như còn nhớ khuôn mặt của thiếu niên, gầy gò góc cạnh, nhưng lại quá non trẻ, quá đẹp đẽ, đến mức ai cũng quên rằng thanh kiếm trong cánh tay áo đỏ rực kia có thế lấy mạng người bất cứ khi nào.



Đúng rồi, y đã từng nói vậy, Ta rất khó gần. Y cười gượng, để mặc Từ Tăng Thọ vụng về búi tóc lại. "Thế nào?"

Thế nào à? Có chút lạnh. Lênh đênh trên biển hơn một tháng, khi đến không hề mang áo ấm. Từ Tăng Thọ kéo kéo chiếc áo khoác bông ngắn màu tím đang mặc, do dự một lát, cởi áo ra đưa cho y, ngẩng đầu nói: "Ta không lạnh, cho ngươi này, chỉ cần Tứ ca không chê ta đã mặc qua."

Y đột nhiên cười to, chiếc áo mềm mại lướt qua lòng bàn tay, nhưng lại trả về cho Từ Tăng Thọ: "Ngươi cho rằng ta yếu đuối lắm sao? Hơn nữa, ta đúng là ghét thứ ngươi dùng qua." Chưa cười xong, y đã lại bắt đầu ho. Y bỗng lẩm bẩm: "Muốn bị cảm một chút cũng là chuyện khó."

Từ Tăng Thọ vừa dặn dò phu lái đò cập bờ cẩn thận, vừa khoác áo lên vai hắn, nói: "Tỷ tỷ tự tay may, ngươi cũng ghét à? Không thì lúc về, tỷ tỷ biết ngươi bị lạnh, không phải lại làm mặt dữ với ta sao?"

Y ngẩng đầu, nhìn cậu thiếu niên mặt đầy chính khí đứng trước mặt, cười nói: "Từ Bắc Bình đến nay, ngươi theo ta cũng năm sáu năm rồi phải không? Ngươi nhỏ hơn ta ba tuổi, năm nay cũng hai mươi ba rồi. Đợi lúc về, sẽ tiến hành hôn sự của ngươi và Diệp cô nương, sau đó, ở lại Nam Kinh đi." Y nhún vai, khiến áo choàng rơi xuống. Bây giờ, áo choàng lại trở về tay Từ Tăng Thọ. Từ Tăng Thọ sốt ruột, đuổi theo giải thích: "Tứ ca, ta và Diệp Phong Ảnh căn bản là cái gì cũng không có, ngươi đừng vì muốn bỏ lại ta mà đẩy ta vào hố lửa... Nàng có một ông bố là Kim đao Thứ vị, lại còn... lại còn..."

Từ Tăng Thọ cúi đầu không nói nữa, vì thuyền đã cập bờ, người nghe hắn nói đã nhanh chóng bước lên boong, tự mình tiến vào rừng phong. Sương rất dày, thân ảnh gầy gò của y vừa vào rừng đã không thấy được nữa. Từ Tăng Thọ đuổi theo vài bước, phát hiện trên đảo gió lạnh thấu xương, rùng mình một cái, nhanh chóng mặc áo choàng rồi tiếp tục đuổi theo.



"Tứ ca, Liên Huyết tính tình bướng bỉnh như vậy, sao lại có thể chạy đến đây ẩn cư? Ngươi hiểu hắn nhất, lần này sao lại hồ đồ vậy..."

"Ai, đằng nào thì cũng đã theo ngươi đến cái chỗ chết tiệt này rồi, ai bảo ngươi là Tứ ca."

"Nhưng mà Tứ ca, hắn rõ ràng ở Thiên Đao Môn, cùng ngươi... sống vui sướng như vậy, sao tự nhiên lại bỏ đi, nói hắn đi báo thù cho cha mẹ cũng được đi, không lẽ kẻ thù của hắn ở trên hoang đảo này?"

"Tứ ca!"

"Tứ ca..."



Từ Tăng Thọ bỗng nhiên lạnh run cả người, đâu đâu cũng là sắc đỏ, nhưng lại đỏ đến hư ảo như vậy, bắt được, cũng chỉ là tầng tầng sương, bao phủ ngoài cánh tay. "Tứ ca!" Tứ ca... Đâu đâu cũng chỉ là tiếng vọng của bản thân hắn. Hắn bỗng nhiên nhớ tới lời dặn của tỷ tỷ trước lúc đi: Trên đường phải bảo hộ Tứ ca của ngươi, nhất định đừng để lạc hắn. Lúc đó, hắn còn cười cãi lại: "Tỷ tỷ đây là có phu quân đã quên thân đệ, dù là võ công hay tài trí ta đều chỉ bằng một phần mười hắn, ngươi nên bảo hắn bảo hộ ta mới phải." Tỷ tỷ cười, đưa cho hắn chiếc áo choàng ngắn màu tím: "Đi mau đi, chân Ngọc Long rất khỏe, coi chừng không theo kịp hắn."

Phụ nữ một khi đã yêu một người đàn ông, này những ôn nhu thẹn thùng, những thông minh từng trải đều xuất hiện, giống như hoa dại mùa xuân, không cần ngươi chăm sóc nuôi dưỡng cũng bừng bừng nở rộ. Cảnh xuất giá long trọng năm tỷ tỷ mười sáu tuổi vẫn còn rõ ràng trước mắt hắn. Ai cũng bảo đó là duyên trời định, là tạo hóa tác hợp. Vị tân lang trẻ tuổi cưỡi con ngựa trắng thuần như làm từ tuyết, rực rỡ tiến đến, thoạt nhìn quả thật anh tuấn phóng khoáng. Hắn nhưng lại thấy tân lang cười lấy lệ, ngay cả tân nương xuất hiện cũng không khiến y ngạc nhiên mảy may. Gió thổi tung một góc khăn lụa đỏ, hắn ở một bên lại thấy tỷ tỷ say mê nhìn vị nam tử ngồi trên lưng ngựa. Năm đó, hắn mười lăm tuổi. Đợi đến năm hắn mười tám tuổi, gặp lại vị nam tử cưỡi Tuyết Long mã, y lại cười rạng rỡ như ánh dương quang. Bên cạnh y là một con ngựa sắc đỏ như máu, ngồi trên ngựa là một thiếu niên, so với hắn còn nhỏ tuổi hơn một chút, đôi mắt và lông mày rất sâu, giống như dùng bút mực khắc nên, hai mắt sáng rực như ánh trăng đêm đó, tỏa ra ánh sáng lạnh lùng nhưng rực rỡ. Hắn có chiếc mũi rất đẹp, run rẩy một chút, khóe miệng cong lên, lộ ra hai lúm đồng tiền, đủ sâu nhưng lại rất cạn. Hắn mặc trường bào đỏ màu máu, hơi gầy.

Nhưng tỷ tỷ đâu? Hắn rụt rè gọi vị nam tử cưỡi ngựa trắng một tiếng tỷ phu. Sau đó mới nghe thấy một tiếng kêu vui sướng truyền đến từ chiếc xe ngựa phía sau: "Tăng Thọ, ngươi đến rồi à?" Sau đó hắn mới nhìn thấy người ngồi trên xe ngựa bước xuống, vẫn là dáng người yểu điệu, nụ cười mỹ lệ ngày xưa. Nhưng hắn rõ ràng cảm thấy được, người chị gái mười sáu tuổi kia đã không còn nữa, đứng trước mặt chỉ là một phụ nữ trẻ xinh đẹp, khoan thai mà quý phái, cử chỉ câu thúc lễ độ, nói năng bình tĩnh ôn hòa. Qua loa ôn lại chuyện cũ một lát, hắn thấy tỷ tỷ ung dung đến trước con ngựa trắng, cầm lấy tay nam tử, dịu dàng mỉm cười: "Tứ ca không cho Tĩnh Bình đi theo, Tĩnh Bình sẽ ở nhà, nhưng trên đường đi nhớ cẩn thận. Phụ thân vẫn luôn muốn Tăng Thọ mở mang kiến thức, trên đường ngươi cứ xem hắn như một tùy tùng mà sai bảo, để hắn cũng chịu khổ một chút."

"Ừ, phu nhân trở về đi." Bạch mã vung chân trước như thể chỉnh lại thắt lưng, người ngồi trên ngựa nhân tiện xoay đầu ngựa, một tay đỡ lấy thê tử, khuyên nàng trở về xe ngựa.

Từ Tăng Thọ không rõ tại sao bản thân lại nhớ rõ từng cảnh tượng ngày hôm đó. Có lẽ là lần đầu bước vào giang hồ, trong lòng đầy kỳ vọng, đối với những chuyện sẽ trải qua mỗi ngày mỗi giờ trong tương lai đều tràn ngập tưởng tượng, vì thế lần này với hắn có ấn tượng như cảnh hùng tráng khi xuất chinh, khắc sâu vào một ngày đầu hạ năm mười tám tuổi, không thể gạt bỏ.

Hắn nhớ rõ ánh mắt của tỷ tỷ, tràn đầy tình yêu và không đành lòng, nhưng chỉ là đối với người đàn ông cưỡi bạch mã, đối với hắn cũng không còn cưng chiều như khi còn nhỏ. Trước khi rời đi, nàng lại xoay người nhìn thiếu niên áo đỏ kia, hắn nhưng lại không hiểu, ánh mắt đó, là cười hay không cười?

Xe ngựa đi rồi, chỉ còn lại ba người bọn họ. Hắn lần thứ hai rụt rè gọi một tiếng: "Tỷ phu." Hắn muốn hỏi y: nhiệm vụ lần này là gì? Muốn trà trộn vào cái võ lâm đại hội trong truyền thuyết kia, lại chỉ có ba người bọn họ sao?

Nam tử cưỡi bạch mã cười to, vỗ trán hắn: "Thằng ngốc, ta đây là dẫn ngươi đi chơi, chỉ cần để ý cưỡi ngựa uống rượu xem đàn bà, còn lại là, giữ lấy cái mạng nhỏ."

A? Từ Tăng Thọ vừa muốn nói, đã thấy thiếu niên áo đỏ kia cười nói: "Chúc Vĩnh Lạc ngoại trừ cưỡi ngựa uống trà xem hoa, còn có một bản lĩnh là, mặt dày." Bạch mã lại lung tung vung chân trước, nam tử trên ngựa giả vờ như muốn dạy cho thiếu niên áo đỏ một bài học, thiếu niên áo đỏ kéo cương ngựa tránh thoát, quay đầu lại để lộ ra hai lúm đồng tiền thật sâu. Hai con ngựa đùa giỡn, một đuổi một trốn cùng chạy về phía trước. Từ Tăng Thọ nắm dây cương ngây ra một lúc, đến khi nghe được từ phía xa truyền đến một tiếng gọi của nam tử mặc áo trắng mới hoàn hồn, cười thúc ngựa đuổi theo.

Sau đó đừng kêu tỷ phu tỷ phu nữa, ta nghe mà sởn gai ốc, gọi Tứ ca là được rồi.

Được, Tứ ca.



Tứ ca nhưng lại biến mất giữa rừng phong như thể bốc hơi khỏi nhân gian. Hắn vẫn tiến về phía trước, cánh rừng vẫn quỷ mị theo sau như một cái bóng. Lẽ nào khắp cả đảo cũng chỉ là rừng phong? Từ Tăng Thọ gõ mạnh vào đầu, lúc nãy bỗng nhiên vô cớ nhớ lại chuyện cũ, giờ thì hay rồi, đi theo cũng không theo được, còn nói gì mà đem về cho tỷ tỷ một vị tỷ phu khỏe mạnh.

0 comments:

Post a Comment