You know my love goes with you
as your love stays with me
It's just the way it changes,
like the shoreline and the sea...


- Leonard Cohen -

Thursday, May 5, 2011

Mặc chi Đồng 墨之瞳 - Chương 61 (end)

Hi, everybody :) . Đây là chương cuối của "Mặc chi Đồng", rất cám ơn mọi người đã ủng hộ mình suốt thời gian qua. Xin được nhắc lại lần nữa, vui lòng đừng đăng lại "Mặc chi Đồng" ở bất cứ nơi nào khác. Mình sẽ không làm file pdf hay word, nhưng sẽ làm file prc và post link sau (khi nào có thời gian). Mình cũng recommend một vài quyển đam mỹ khác mà mình cảm thấy hay ở đây, ai thích có thể vào xem thử.


*deep bow*






Vĩ thanh


Chu Thích Hoài tỉnh lại, là hai ngày sau, trong bệnh viện.

Trần Hạo Thiên ở bên.

Chu Thích Hoài ngồi dậy, cảm giác đau đớn và rã rời vẫn còn, anh ta xoay người xuống giường. Trần Hạo Thiên nói, "Mai đi, Thích Hoài. Đợi đến mai."

Chu Thích Hoài nói, "Tớ không chờ được, Mặc Đồng cũng không chờ được. Tớ phải đi, Hạo Thiên."

Trần Hạo Thiên ấn anh ta ngồi lại trên giường, "Hôm qua tớ đến rồi, đưa thuốc tới. Còn có, cái này," anh ta đưa ra một tờ fax, "Tớ fax bệnh án của Mặc Đồng cho Doctor Morgon rồi, đây là hồi đáp của ông ta. Ông ta chấp nhận chữa bệnh cho mặc Đồng."

Chu Thích Hoài đọc tờ fax rất nhanh, sau đó nắm chặt trong tay, nắm chặt cái hy vọng không thể dập tắt sâu trong đáy lòng.

Trần Hạo Thiên lại đưa ra một vật, "Đây là của người ở phòng giáo dục huyện X mang đến. Hôm qua, bọn họ đến. Cậu vẫn chưa tỉnh."

Đó là một tấm thiệp thủ công vẽ bằng bút chì, hình vẽ mộc mạc, màu sắc tươi sáng trong ngần, trên tranh dày đặc tên của bọn trẻ.

Góc dưới bên phải, trên một mảnh xanh lá đậm, có ba chữ nho nhỏ, cân đối và thanh tú: An Mặc Đồng.

Chu Thích Hoài nhìn ba chữ nọ thật lâu, ngẩng đầu, bỗng nhiên nói, "Hao Thiên, tớ bỗng nhớ ra, đến tận bây giờ, tớ vẫn luôn quên mất một chuyện rất quan trọng."

"Cái gì?"

"Tớ chưa từng nói với Mặc Đồng là tớ yêu cậu ấy. Giờ tớ rõ rồi, có lẽ tớ chưa bao giờ có tư cách nói với cậu ấy những lời này, nhưng tớ vẫn muốn nói cho cậu ấy biết."



Buổi chiều, Chu Thích Hoài tự mình lái xe đến huyện X, đến nơi thì đã gần hoàng hôn.

Gian nhà nhỏ đơn sơ không bật đèn, Chu Thích Hoài đi đến, cửa mở ra theo bàn tay đẩy.

Chu Thích Hoài giật sáng đèn.

Gian nhà trống trơn, chỉ có một chiếc giường, một cái bàn và hai chiếc ghế; dưới giường, có một chiếc vali.

Không có ai.

Chu Thích Hoài ngồi xuống bên bàn, lẳng lặng chờ.

Ngoài cửa, dường như có người.

Bước vào là một cậu bé, trên gương mặt ngăm đen là một đôi mắt trong suốt lấp lánh.

Chu Thích Hoài gọi, Thất Thất?

"Thầy Chu!" Thất Thất kêu lên, nước mắt tuôn ào ra, nhuộm đầy mặt.

"Thất Thất, sao vậy? Thầy An đâu rồi?"

"Thầy An, thầy An, buổi sáng lúc lên lớp... thầy An..."

Chu Thích Hoài đứng bật dậy, "Thất Thất, thầy An bây giờ ở đâu? Dẫn thầy đi, được không?"



Khi Chu Thích Hoài đến phòng bệnh trên lầu hai của bệnh viện huyện, ngoài cửa phòng còn tụ tập vài người, là những khuôn mặt Chu Thích Hoài rất quen thuộc, đều là người của thôn Y.

Người trong thôn thấy Chu Thích Hoài, chậm rãi tách ra nhường đường.

Chu Thích Hoài bước qua, đẩy cửa phòng bệnh.

Mặc Đồng lẳng lặng nhắm mắt nằm trên giường, sắc mặt như tuyết, gần như không thấy cơ thể phập phồng dưới làn chăn dày.

Người có từng nghe thấy tiếng hoa rơi vào buổi tối?

Người có từng thấy hoa rơi lúc xuân tàn mà hồn lâng lâng?

Chu Thích Hoài bước tới từng bước một, nhấc chăn lên, cởi áo khoác, bao lấy cậu thiếu niên, nhẹ nhàng bế cậu dậy, giống như ôm một giấc mơ mỏng manh.

Anh ta bế cậu ra khỏi cửa bệnh viện.

Những hạt tuyết nhỏ bắt đầu rơi xuống.

Đây là trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm nay.

Không khí lạnh đột ngột ập đến khiến Mặc Đồng chầm chậm mở mắt.

Ánh đèn đường mờ mờ nhẹ nhàng vẽ một quầng sáng nhợt nhạt trong bóng đêm tối đen như mực. Trong quầng sáng đó, những bông tuyết mịn màng bé xíu rơi rơi, chậm rãi, lặng lẽ.

Mặc Đồng vươn tay ra, xòe bàn tay, để hoa tuyết rơi qua kẽ tay.

Chu Thích Hoài bế cậu lên xe, cẩn thận đặt vào ghế cạnh tay lái, thắt dây an toàn.

Mặc Đồng quay đầu, nhìn tuyết rơi càng lúc càng nhanh càng dày ngoài cửa xe, chậm rãi nhắm mắt lại.

Chu Thích Hoài ghé vào khuôn mặt lạnh lẽo của Mặc Đồng, cảm nhận hơi thở nhẹ như tơ của cậu, kề vào tai cậu nói, "Mặc Đồng, tôi yêu cậu. Những tội lỗi trước đây, để tôi chuộc lại, dùng tình yêu cả đời mà chuộc lại. Chúng ta làm lại từ đầu, được không?"

Anh ta quay đầu, nổ máy xe.

Anh ta không thấy, một giọt lệ trong suốt trượt xuống má Mặc Đồng, rơi trên lưng ghế dựa sẫm màu.



Chúng ta, làm lại từ đầu, được không?



……….. End …………

11 comments:

Anonymous said...

Truyện này đọc thật ám ảnh, đến nỗi mà thỉnh thoảng đi dạo trên đường, thấy có người nào cao cao mảnh mảnh thanh tú, mình ngay lập tức nghĩ đến Mặc Đồng. Chỉ mong có 1 cái phiên ngoại hạnh phúc cho bạn ấy, dù là với ai cũng được :(

Thank bạn rất nhiều!

night said...

vừa đọc xong nên thực sự không biết comm gì cho bạn, chỉ biết cảm ơn bạn rất nhiều vì đã mang mặc động đến với mình, cho mình biết 1 con người tuyệt vời như thế. thật sự không biết nói gì nữa. yêu quá, cả đam mĩ này, cả Thích hoài cả Mặc đồng cả bạn và những đam mĩ khác trong blog này nữa.
1 lần nữa cảm ơn và yêu thật nhiều.
khi nào có thể comm mình nhất định sẽ comm lại cho bạn.
yêu thương.

Anonymous said...

Vậy là đã kết truyện rồi,mong rằng một cuộc sống mới tốt hơn sẽ đến với Mặc Đồng.Cám ơn bạn đã đem đến một câu truyện hay như vậy!Rất mong tiếp tục được đọc những truyện khác nữa của bạn.

kheralua said...

Thật buồn! Cảm ơn nàng.

Soujiro said...

Ừ, cám ơn "Một nơi nào đấy, một người nào đấy", mình gọi bạn như vậy được không?

Qua giọng văn truyền tải của bạn, Mặc chi Đồng hiện lên làm người ta thấy chân thực hơn bao giờ hết..
Hơn bao giờ hết..
Người kể chuyện cứ như vậy, chẳng biểu lộ cảm xúc gì, nhưng tự thân câu chuyện nó đã làm thay phần người kể.

Có lẽ, kết của một câu chuyện này lại mở ra một câu chuyện khác. Mình chỉ hy vọng, có thể là một câu chuyện bình yên.

Tương lai sẽ là điều gì, ai mà có thể biết trước?
Thế nên, vẫn cứ nên là, sống để ngày hôm nay qua đi tuyệt đối mình sẽ không hối hận đi..

Một lần nữa, cám ơn bạn thật nhiều ...

Sa Thủy.

Rei Shou An said...

Đầu tiên là mình vô cùng cám ơn bạn đã thực hiện truyện này để mình có được cơ hội đọc một thiên truyện đau lòng nhưng rất cảm động, rất hay như vậy. Sở dĩ đến chương cuối rồi mình mới comment là bởi vì khi đọc truyện thực sự là không muốn dừng lại, dù chỉ một chút thôi ấy ;"D

Giọng văn của truyện nhẹ nhàng mà như được ướp đẫm nỗi buồn, đặt trong một câu chuyện với kiểu tình tiết dù cổ điển nhưng không đương nhiên này đã hoàn toàn chinh phục mình. Truyện đã gây đủ đau thương ám ảnh, đủ quyến luyến nuối tiếc, đủ trân trọng và yêu thương cho mình. Mình thực sự rất thích ;_;
Ngoài giọng văn quá cảm xúc cùng lối dẫn dắt truyện tinh tế, mình thực sự thích nhân vật Mặc Đồng mà tác giả xây dựng. Mình đã phải đau vì một Mặc Đồng mỏng manh nhạy cảm mang trên mình quá nhiều thương tổn và đã vô cùng ngạc nhiên, khâm phục trước sự mạnh mẽ kiên định (không hề bị thái quá, giả dối) của cậu. Phải chăng Mặc Đồng không 'đẹp' như thế thì mình cũng không đau lòng vì cậu đến vậy.
Hơn hết, mình cảm thấy bạn Liz đã vô cùng khéo léo trong cách chọn xưng hô cho nhân vật. Việc đổi thành xưng hô hiện đại là cần thiết nhưng đôi lúc, chỉ khi để nguyên xưng hô ta/ngươi mới lột tả được tâm tình của nhân vật và mới tạo được hiệu ứng ấn tượng nhất. Cám ơn bạn nhiều lắm!!!

Đối với mình, dòng cuối cùng của truyện, nó là suy nghĩ của Mặc Đồng và nó có nghĩa 'Chúng ta, làm lại từ đầu, (có còn) được không?'. Với mình thì mọi hối hận, mong muốn bù đắp cho Mặc Đồng đều đã muộn rồi. Chỉ đơn giản là đã muộn. Đôi khi cho dù đã nhận thức được lỗi lầm, đã quyết tâm muốn nắm bắt nhưng thời gian đã hết, cơ hội đã qua và con người cũng không còn là con người xưa cũ. Đó là điều mình suy nghĩ khi đọc kết thúc của Mặc chi Đồng đó ;"<

Một điều nữa là, mình rất thích theme blog của bạn. Nó mang đếm cảm giác thanh sạch nhưng tan nát, buồn đến nhói tim. Đọc Mặc chi Đồng và nhìn nghắm theme này gây một xúc cảm rất đau lòng, rất đau lòng đấy. Theme này tuyệt đối là 'chuẩn' để trình bày những câu chuyện đau thương như Mặc chi Đồng hay Hận phong trần ;_;

Túm lại là *gửi hoa, gửi quà gửi vô vàn tình yêu cho bạn Liz*

ixora said...

Đọc xong Mặc Chi Đồng, cảm giác tiếc nuối theo từng chương từng chương lại tăng lên, Thích Hoài đã hối hận, đã năn nỉ, đã khóc lóc, đã chết đi sống lại vì tình yêu, vì khát khao được sống tiếp với Mặc Đồng. Nhưng với mình, vẫn chưa đủ để tha thứ, mặc dù mình ko phải là người quyết định có tha thứ hay ko.

Thích Hoài đã từng hỏi Hạo Thiên là có thể lấy lại thứ đã vô tình vứt bỏ. Mình đã tự hỏi rằng "vô tình" ở đây là vô tâm vô tình, hay có nghĩa là làm một việc gì một cách ko cố ý. Nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ là vô tâm vô phế thì đúng hơn, làm sao lại có thể bảo là "ko cố ý" vứt bỏ được nhỉ? Tình yêu của Mặc Đồng bị anh ta vứt bỏ ko biết bao nhiêu lần, bị giẫm nát dưới lòng thù hận của anh ta. Nói một cách khác, nếu anh ta có lúc nào đó dành tình cảm cho Mặc Đồng nhiều hơn cho bản thân anh ta một chút, sẽ dừng lại cái hàng động tàn nhẫn của anh ta, sẽ vì một nụ cười, vì một đôi mắt sáng như sao tràn đầy hi vọng và niềm vui của Mặc Đồng mà dừng tay lại.

Anh ta đã ko làm thế, anh ta vẫn quyết theo cái kế hoạch đó cho tới cùng. Và vì thế, mình ko nghĩ anh ta nên được cho cơ hội lần thứ hai.

Mặc Đồng ko lựa chọn cái chết, nhưng cái chết lựa chọn Mặc Đồng, và nhiều nguyên nhân khách quan khác khiến Mặc Đồng ko thể lẩn tránh nó.

Mặc Đồng biết bệnh mình từ sớm, nói ko đầu hàng số phận, đúng là thế, Mặc Đồng ko đầu hàng, mà là chấp nhận nó. Chữa trị lúc đó với Mặc Đồng vẫn còn thời gian, vẫn có khả năng, nhưng tiền bạc thì sao?

Mặc Đồng nghèo, mẹ Mặc Đồng lại càng nghèo hơn, số tiền Hạo Thiên đưa cho, cộng tiền bồi thường giải tỏa, cũng chẳng là bao, có lẽ chỉ đủ dùng cho một hay hai lần vô thuốc là cùng. Nếu điều trị mà ko thể theo đến tận cùng, cuối cùng vẫn phải ra đi, mà lại khiến người ở lại mang thêm một món nợ khổng lồ thì ko thể nào Mặc Đồng lựa chọn.

Người mẹ đáng trách đó, chỉ cần một cái ôm, vài câu nói, một chiếc áo len, là đủ để xóa tan khoảng cách bao nhiêu năm. Mặc Đồng đơn giản lắm, dễ bằng lòng lắm, tình cảm đó chờ đợi, mong mỏi bao nhiêu năm rồi, cuối cùng cũng có được sự chăm sóc, lo lắng từ mẹ.

Mẹ bắt đầu một cuộc sống mới, có thể làm lại từ đầu, cậu làm sao có thể khiến mẹ lại mắc một món nợ khổng lồ vì mình được chứ?

Thích Hoài biết ra sự thật, đã muộn, hay là quá muộn. Người bác sĩ đó chấp nhận chữa trị cho Mặc Đồng, nghĩa là còn hi vọng? Mình ko biết.

Nhưng cái tình yêu với Thích Hoài đó, mình ko nghĩ nó còn có hi vọng. Ko phải là Mặc Đồng ko còn tin vào tình yêu nữa, mà là ko thể gầy dựng lại một lòng tin vào tình yêu với Thích Hoài nữa. Ko biết điều này có một phần nào bị ảnh hưởng vì suy nghĩ mình ko có ngày mai hay ko, nhưng mình cảm thấy lòng Mặc Đồng đã nguội rồi.

Khi Thích Hoài chạy đến, khóc lóc thảm thương, năn nỉ Mặc Đồng trị bệnh, rồi anh ta có đi xa cũng được, ôm lấy Mặc Đồng, cách Mặc Đồng đưa tay định ôm lại rồi buông xuống đó, mình cảm giác như muốn an ủi người này hơn là một sự đáp lại vì tình yêu.

Nói tới nói lui một hồi, mình cũng ko biết nên nghĩ về kết cục của fic là HE hay BE nữa. Với mình, chuyện nối lại tình cảm với Thích Hoài ko được gọi là HE, nên cái mình quan tâm là sinh mạng của Mặc Đồng, cậu đã lần nữa làm phượng hoàng tái sinh về tâm linh, có khi nào có thể tái sinh về thể xác, để có cơ hội lần nữa có được hạnh phúc, từ một người xứng đáng có được tình yêu của cậu? Mình hi vọng là thế.

Cám ơn bạn rất rất nhiều, vì đã edit fic này, và cả Hận phong trần nữa. Mình thích cả hai fic, dù nó đều buồn. Và cám ơn cả hai fic bạn giới thiệu nữa, mình sẽ down về coi, và chờ đợi biết đâu một ngày đẹp trời bạn sẽ có hứng thú edit 2 fic đó :)

Anonymous said...

cảm ơn Sa Thủy rất nhiều vì Mặc chi Đồng

Anonymous said...

Cảm ơn vì nàng vì đã dịch truyện này..có thật nhiều cảm xúc muốn viết ra nhưng tiếc là chẳng biết dùng ngôn từ nào để diễn ta nó..là cảm giác tiếc nuối và đau theo từng diễn biến câu truyện...Mong một cái kết HE dù biết nó thật vô lí nhưng mình không chịu nổi khi nghĩ tới việc Mặc Đồng phải chịu nhiều đau khổ như vậy lại không còn đủ thời gian để nhận lấy hạnh này..âu một cái kết mở này cũng đủ làm mình ấm lòng..ít ra,là có thể tự mình tưởng tượng hạnh phúc của Mặc Đồng
rất thích giọng văn của tác giả này(lần đầu mình đọc)nhẹ nhàng nhưng lôi cuốn,đượm buồn nhưng không hề mất đy hi vọng..
p/s:mắt ta sưng húp rùi..bắt đền nàng đấy..đề ta 1 cái ôm nha *ôm thắm thiết*

Unknown said...

Dù đọc đam cũng nhiều nhăm rồi (4-5 năm gì đó) mà đến giờ mới được đọc bộ này... Sau khi đọc thì mình có vài suy nghĩ như thế này:
Cái chi tiết cha của Đồng Đồng chết cộng thêm chuyện em gái của Chu Thích Hoài tiết lộ tình tiết năm xưa làm mình có cảm giác tác giả muốn giải thoát quá khứ cho Thích Hoài, đề sau khi biết được sự thật anh có thể không phải phân vân giữa chuyện nợ cha Đồng Đồng và trả giá với Đồng Đồng, tác giả dường như hoạch định ra một lối thoát cho cả hai Đồng Đồng và Thích Hoài. Tuy nhiên dù là như thế thì mình vẫn chắc chắn rằn Đồng Đồng sẽ không thể nào củng Thích Hoài bước trên con đường tình yêu được nữa, có lẽ khả dĩ hai người sẽ làm hàng xóm của nhau cùng nhau nương tượng như thế đến già, hai người sống hai bên nhà che chở giúp đỡ lẫn nhau, biết đâu được khi Thích Hoài già thì có lẽ Đồng Đồng sẽ chuyển sang ở chung để mà chăm sóc ông bạn, ông anh già của mình NẾU uhm nếu bệnh của Đồng Đồng được chữa khõi. Nhưng có điều mình cảm thấy rằng khi tác giả chọn cho Đồng Đồng căn bênh máu trắng ấy cũng là một lựa chọn mang đến hi vọng cho họ. Bệnh máu trắng có thể tốn tiền đấy (mà có Thích Hoài lo mà :))) nhưng chỉ cần không chế tốt, tìm được tủy phù hợp thì mọi chuyện sẽ ổn thôi........

Anonymous said...

Đây là truyện đau lòng nhất trong số những truyện của Vị Tịch mà mình đã đọc. Truyện hay lắm. Cảm ơn bạn rất nhiều.

Post a Comment